Thứ Tư, 27 tháng 5, 2026

YÊU LUNG TUNG

 YÊU LUNG TUNG

Duy Sac

Tôi yêu cô tên Nga

Nhà nàng ở quận ba

Nàng thích đi núi Bà

Tôi lại ngại đi xa

Thế nên tình thành lạ

Tôi u sầu buồn bã

Nhiều đêm ngồi nhìn xa

Tôi ngắm trời bao la

Ngắm xong tôi vào nhà

Tôi uống tách nước trà

Khói thuốc bay phà phà

Đi vào xong đi ra

Tôi nghĩ về người ta

Tôi sắm xe tay ga

Tôi đến nhà em Nga

Rủ nàng đi Thanh Đa

Tụi tôi ăn cháo gà

Ăn xong đi tà tà

Đi xong rồi về nhà

Tôi cầm tay em Nga

Nàng bảo phải buông ra

Nàng rằng đồ suồng sã

Từ nay xin từ giã

Anh là đồ láu cá

Tôi về tôi méc má

Anh nhớ mặt tôi nhá

Tôi lên xe rồ ga

Nước mắt rơi lã chã

Tôi nhìn theo chiếc lá

Lá bay cứ là là

Tôi ngẫm mãi không ra

Vì sao nàng bỏ ta


Tôi nhớ cô tên Hoa

Nhà em ở Đức Hòa

Cô ấy thích áo hoa

Chúng tôi từng chơi hoa

Tự nhiên tôi khóc òa

Nghĩ tháng ngày bên Hoa

Trong lòng cứ xuýt xoa

Tôi nói thiệt chẳng ngoa

Tuy mối tình qua loa

Nhưng nó đẹp như hoa

Em thích nghe nhạc Hoa

Em mê Lê Đức Hòa

Tôi thích Nhậm Đạt Hoa

Em chê tôi xuề xòa

Cuộc sống không xa hoa

Việc thì làm qua loa

Nhiều lúc em nổi đóa

Tôi buồn chia tay Hoa


Bỏ Hoa, tôi yêu Lan

Nhà em ở Tân An

 Em thích cuộc sống nhàn

Em thường đi cầu an

Tình yêu bị vỡ tan

Nàng chê tôi hay than

Thế nên nàng phát chán

Nàng rằng tôi rất ngán

Đàn ông gì mau nản

Không chịu nổi gian nan

Đúng là đồ nhát gan

Nhớ lúc em thở than

Tôi rằng năm tháng hạn

Cuộc sống khó vô vàn

Em rằng nhìn anh tàn

Yêu rồi đời tôi tan

Gia đình em cấm cản

Từ giờ chỉ là bạn

Không yêu đương lan man

Tôi phải chia tay Lan


Rời Lan tôi yêu Mơ

Nhà em ở Cần Thơ

Má nàng bán tiệm phở

Ba nàng là nhà thơ

Ban đầu tình như mơ

Hai đứa cười hớn hở

Ba má nàng cởi mở

Tôi nghĩ mình vớ bở

Ai ngờ tình dang dở

Vì nàng đi ra chợ

Nàng gặp người tình cờ

Anh ta là chủ nợ

Nhà giàu to nhất chợ

Họ hay đi ăn phở

Hắn chiều nàng hết cỡ

Nàng càng đẹp rạng rỡ

Tôi nhìn mà mắc cỡ

Thế nên tôi làm lơ

Như mình chưa gặp gỡ

Ba nàng ngâm bài thơ

Rằng tình yêu dang dở

Vì đời không như mơ


Tôi buồn rầu nhiều lắm

Tình cờ gặp em Thắm

Nàng làm nghề bói xăm

Em có làn da ngăm

Nàng đến bên hỏi thăm

Tôi rằng buồn nhiều lắm

Thất tình đã mấy năm

Nàng kêu tôi rút xăm

Bói duyên tình trăm năm

Tôi nghe lời em Thắm

Tôi rút ba que xăm

Nàng rằng duyên rối rắm

........

.........

#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam



YÊU LUNG TUNG

 YÊU LUNG TUNG

Duy Sac

Tôi yêu cô tên Nga

Nhà nàng ở quận ba

Nàng thích đi núi Bà

Tôi lại ngại đi xa

Thế nên tình thành lạ

Tôi u sầu buồn bã

Nhiều đêm ngồi nhìn xa

Tôi ngắm trời bao la

Ngắm xong tôi vào nhà

Tôi uống tách nước trà

Khói thuốc bay phà phà

Đi vào xong đi ra

Tôi nghĩ về người ta

Tôi sắm xe tay ga

Tôi đến nhà em Nga

Rủ nàng đi Thanh Đa

Tụi tôi ăn cháo gà

Ăn xong đi tà tà

Đi xong rồi về nhà

Tôi cầm tay em Nga

Nàng bảo phải buông ra

Nàng rằng đồ suồng sã

Từ nay xin từ giã

Anh là đồ láu cá

Tôi về tôi méc má

Anh nhớ mặt tôi nhá

Tôi lên xe rồ ga

Nước mắt rơi lã chã

Tôi nhìn theo chiếc lá

Lá bay cứ là là

Tôi ngẫm mãi không ra

Vì sao nàng bỏ ta


Tôi nhớ cô tên Hoa

Nhà em ở Đức Hòa

Cô ấy thích áo hoa

Chúng tôi từng chơi hoa

Tự nhiên tôi khóc òa

Nghĩ tháng ngày bên Hoa

Trong lòng cứ xuýt xoa

Tôi nói thiệt chẳng ngoa

Tuy mối tình qua loa

Nhưng nó đẹp như hoa

Em thích nghe nhạc Hoa

Em mê Lê Đức Hòa

Tôi thích Nhậm Đạt Hoa

Em chê tôi xuề xòa

Cuộc sống không xa hoa

Việc thì làm qua loa

Nhiều lúc em nổi đóa

Tôi buồn chia tay Hoa


Bỏ Hoa, tôi yêu Lan

Nhà em ở Tân An

 Em thích cuộc sống nhàn

Em thường đi cầu an

Tình yêu bị vỡ tan

Nàng chê tôi hay than

Thế nên nàng phát chán

Nàng rằng tôi rất ngán

Đàn ông gì mau nản

Không chịu nổi gian nan

Đúng là đồ nhát gan

Nhớ lúc em thở than

Tôi rằng năm tháng hạn

Cuộc sống khó vô vàn

Em rằng nhìn anh tàn

Yêu rồi đời tôi tan

Gia đình em cấm cản

Từ giờ chỉ là bạn

Không yêu đương lan man

Tôi phải chia tay Lan


Rời Lan tôi yêu Mơ

Nhà em ở Cần Thơ

Má nàng bán tiệm phở

Ba nàng là nhà thơ

Ban đầu tình như mơ

Hai đứa cười hớn hở

Ba má nàng cởi mở

Tôi nghĩ mình vớ bở

Ai ngờ tình dang dở

Vì nàng đi ra chợ

Nàng gặp người tình cờ

Anh ta là chủ nợ

Nhà giàu to nhất chợ

Họ hay đi ăn phở

Hắn chiều nàng hết cỡ

Nàng càng đẹp rạng rỡ

Tôi nhìn mà mắc cỡ

Thế nên tôi làm lơ

Như mình chưa gặp gỡ

Ba nàng ngâm bài thơ

Rằng tình yêu dang dở

Vì đời không như mơ


Tôi buồn rầu nhiều lắm

Tình cờ gặp em Thắm

Nàng làm nghề bói xăm

Em có làn da ngăm

Nàng đến bên hỏi thăm

Tôi rằng buồn nhiều lắm

Thất tình đã mấy năm

Nàng kêu tôi rút xăm

Bói duyên tình trăm năm

Tôi nghe lời em Thắm

Tôi rút ba que xăm

Nàng rằng duyên rối rắm

........

.........

#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam



MUA NHÀ KHI NÀO

 Duy Sắc

Bao giờ mua nổi cái nhà

Sài Gòn mọi thứ thật là giá cao

Đồng lương ít ỏi đáng bao

Tiền nhà, tiền điện tháng nào cũng âm


Tuổi già lại cứ tăng dần

Neo đơn cô quạnh tấm thân cơ hàn

Mơ làm gì được cao sang

Nhìn người thành đạt, bẽ bàng tủi thân


Bao giờ hết cảnh nợ nần

Trong đời có giấc ngủ ngon đêm dài

Nên đâu dám mộng cùng ai

Cùng xây tình ái lâu đài viễn vông


Buồn kia chỉ giấu trong lòng

Vần thơ lảm nhảm thở than cuộc đời

Tuổi xanh chỉ biết rong chơi

Cho nên khi đến cuối đời trắng tay


Tại sao mình lại thế này

Phải chăng phận số xưa nay vậy rồi

Nếu là phận phải chịu thôi

Có cào cấu nửa thì đời khổ thêm


Nhìn người ăn uống mà thèm

Món ngon của lạ bày trên mâm đầy

Họ vui say đến ngất ngây

Sao ta mơ mãi chưa ngày thành công


Mình đâu có tính đèo bồng

Háo danh mơ được làm ông làm bà

Chỉ mong như những người ta

Ước mơ về một mái nhà yên vui.


Nhìn em yêu nở nụ cười

Nhìn đôi mắt ấy thảnh thơi dịu dàng

Đôi mình dù chẳng cao sang

Nhưng tình nghĩa mãi vững bền trăm năm.



MUA NHÀ KHI NÀO

 Duy Sắc

Bao giờ mua nổi cái nhà

Sài Gòn mọi thứ thật là giá cao

Đồng lương ít ỏi đáng bao

Tiền nhà, tiền điện tháng nào cũng âm


Tuổi già lại cứ tăng dần

Neo đơn cô quạnh tấm thân cơ hàn

Mơ làm gì được cao sang

Nhìn người thành đạt, bẽ bàng tủi thân


Bao giờ hết cảnh nợ nần

Trong đời có giấc ngủ ngon đêm dài

Nên đâu dám mộng cùng ai

Cùng xây tình ái lâu đài viễn vông


Buồn kia chỉ giấu trong lòng

Vần thơ lảm nhảm thở than cuộc đời

Tuổi xanh chỉ biết rong chơi

Cho nên khi đến cuối đời trắng tay


Tại sao mình lại thế này

Phải chăng phận số xưa nay vậy rồi

Nếu là phận phải chịu thôi

Có cào cấu nửa thì đời khổ thêm


Nhìn người ăn uống mà thèm

Món ngon của lạ bày trên mâm đầy

Họ vui say đến ngất ngây

Sao ta mơ mãi chưa ngày thành công


Mình đâu có tính đèo bồng

Háo danh mơ được làm ông làm bà

Chỉ mong như những người ta

Ước mơ về một mái nhà yên vui.


Nhìn em yêu nở nụ cười

Nhìn đôi mắt ấy thảnh thơi dịu dàng

Đôi mình dù chẳng cao sang

Nhưng tình nghĩa mãi vững bền trăm năm.



ÁNH MẮT ĐĂM CHIÊU

 ÁNH MẮT ĐĂM CHIÊU

Duy Sắc

Ba hoa ảo tưởng bao nhiêu

Đời ta sẽ gặp những điều khó khăn

Học nhiều mà chẳng chịu làm

Sách vở cũng chỉ để tham khảo mà

Sách là kiến thức người ta

Mình đọc cho cố xong là chiêm bao

Nghĩ rằng mình có học cao

Xong rồi mơ hão chốn nào viễn vông

Để rồi thất bại chất chồng

Nhưng còn cố chấp vẫn không hiểu mình

Người ta bản tính thông minh

Họ đem kiến thức của mình phát huy

Tài năng ở sự kiên trì

Chuyên tâm nghiên cứu đến khi hoàn thành

Cho nên họ mới thành danh

Bao nhiêu tri thức viết thành sách kia

Còn ta có kiến thức gì

Học theo trong sách rồi đi nói bừa

Làm hoài mà vẫn cứ thua

Chẳng qua trình độ mình chưa ra gì

Hên xui may rủi được khi

Người ta khen ngợi chỉ vì xã giao

Rồi ta ôm ảo tưởng vào

Nghĩ rằng trình độ đã cao hơn người

Thành ra chỉ khổ thêm thôi

Cả ngày tưởng tượng ta người tài ba

Khổ chồng thêm khổ thân ta

Nó còn liên lụy người nhà khổ lây

Làm sao thoát cái cảnh này

Chỉ còn có cách từ nay trốn đời

Trốn luôn các cuộc vui chơi

Trốn bè trốn bạn trốn người từng thương

Bởi vì ai cũng xem thường

Ta đành giả điếc giả luôn mắt mù

Bởi ta sợ bị chửi ngu

Sợ về quá khứ mà người biết ta

Trốn luôn ở góc xó nhà

Câu thơ tiếng nhạc lời ca chán đời

Đêm nằm dòng lệ tuôn tơi

Nghĩ về dĩ vãng một thời thanh xuân

Bao nhiêu là giấc mơ vàng

Bao nhiêu hy vọng vẻ vang đời mình

Khát khao sự nghiệp hiển vinh

Bây giờ tay trắng chỉ mình với ta

Soi gương thấy tuổi đã già

Buồn đời thì ít buồn ta thì nhiều

Mắt buồn lộ vẻ đăm chiêu

Ánh nhìn ẩn dấu bao điều còn vương

Than rằng đời quá vô thường

Được rồi lại mất như sương trong chiều

Mà mình có được bao nhiêu

Chẳng qua hoang tưởng được nhiều vậy thôi

Nhưng lòng vẫn cố trách đời

Vẫn luôn bảo thủ rằng tôi có tài

Chẳng qua số phận đắng cay

Người ta thành đạt nhờ này nhờ kia

Họ nào đâu có tài gì

Với mình họ chẳng có chi thực tài

Tại mình không biết mình sai

Tại mình không biết rằng ai hơn mình

Tại mình suy diễn linh tinh

Tại mình tất cả tại mình háo danh

Chung quy tất cả tại mình

Nhưng không chấp nhận tại mình làm sai

Nếu mà tự nhận mình sai

Là ta hủy hoại cái tài của ta


ÁNH MẮT ĐĂM CHIÊU

 ÁNH MẮT ĐĂM CHIÊU

Duy Sắc

Ba hoa ảo tưởng bao nhiêu

Đời ta sẽ gặp những điều khó khăn

Học nhiều mà chẳng chịu làm

Sách vở cũng chỉ để tham khảo mà

Sách là kiến thức người ta

Mình đọc cho cố xong là chiêm bao

Nghĩ rằng mình có học cao

Xong rồi mơ hão chốn nào viễn vông

Để rồi thất bại chất chồng

Nhưng còn cố chấp vẫn không hiểu mình

Người ta bản tính thông minh

Họ đem kiến thức của mình phát huy

Tài năng ở sự kiên trì

Chuyên tâm nghiên cứu đến khi hoàn thành

Cho nên họ mới thành danh

Bao nhiêu tri thức viết thành sách kia

Còn ta có kiến thức gì

Học theo trong sách rồi đi nói bừa

Làm hoài mà vẫn cứ thua

Chẳng qua trình độ mình chưa ra gì

Hên xui may rủi được khi

Người ta khen ngợi chỉ vì xã giao

Rồi ta ôm ảo tưởng vào

Nghĩ rằng trình độ đã cao hơn người

Thành ra chỉ khổ thêm thôi

Cả ngày tưởng tượng ta người tài ba

Khổ chồng thêm khổ thân ta

Nó còn liên lụy người nhà khổ lây

Làm sao thoát cái cảnh này

Chỉ còn có cách từ nay trốn đời

Trốn luôn các cuộc vui chơi

Trốn bè trốn bạn trốn người từng thương

Bởi vì ai cũng xem thường

Ta đành giả điếc giả luôn mắt mù

Bởi ta sợ bị chửi ngu

Sợ về quá khứ mà người biết ta

Trốn luôn ở góc xó nhà

Câu thơ tiếng nhạc lời ca chán đời

Đêm nằm dòng lệ tuôn tơi

Nghĩ về dĩ vãng một thời thanh xuân

Bao nhiêu là giấc mơ vàng

Bao nhiêu hy vọng vẻ vang đời mình

Khát khao sự nghiệp hiển vinh

Bây giờ tay trắng chỉ mình với ta

Soi gương thấy tuổi đã già

Buồn đời thì ít buồn ta thì nhiều

Mắt buồn lộ vẻ đăm chiêu

Ánh nhìn ẩn dấu bao điều còn vương

Than rằng đời quá vô thường

Được rồi lại mất như sương trong chiều

Mà mình có được bao nhiêu

Chẳng qua hoang tưởng được nhiều vậy thôi

Nhưng lòng vẫn cố trách đời

Vẫn luôn bảo thủ rằng tôi có tài

Chẳng qua số phận đắng cay

Người ta thành đạt nhờ này nhờ kia

Họ nào đâu có tài gì

Với mình họ chẳng có chi thực tài

Tại mình không biết mình sai

Tại mình không biết rằng ai hơn mình

Tại mình suy diễn linh tinh

Tại mình tất cả tại mình háo danh

Chung quy tất cả tại mình

Nhưng không chấp nhận tại mình làm sai

Nếu mà tự nhận mình sai

Là ta hủy hoại cái tài của ta


MÙA HÈ YÊU

 Duy Sắc

Con nắng hạ chạm vào từng ô cửa

Chiếc lá me lất phất dưới mưa hè

Anh nhìn theo dấu vết của bánh xe

Chạy theo em vì con tim thổn thức


Trời mùa hạ phố phường đầy oi bức

Mái tóc em nhè nhẹ gió tung bay

Tà áo dài như vệt sáng màu mây

Anh cố gắng theo hoài mà chẳng được


Cơn mưa đổ làm phố phường tươi tỉnh

Những mầm xanh khát nước đã nẩy chồi

Sao tình ta nó lại vẫn xa xôi

Như ảo ảnh ở nơi nào vô định


Cành hoa phượng ngày nào anh từng tặng

Nó đâu rồi còn có ở giỏ xe

Hay em vứt như một lời từ chối

Không vấn vương, không lưu luyến làm gì


Hè vẫn vậy bao nhiêu năm cũng thế

Nắng và mưa chẳng khác một chút nào

Nhưng người đã theo tháng năm thay đổi

Có ai yêu một người đến hai lần


Dù biết vậy nhưng tim anh nhớ mãi

Một người thương từng bao buổi chung đường

Những con phố ngày xưa ta từng hẹn

Nó khác rồi mà anh vẫn vấn vương.



MÙA HÈ YÊU

 Duy Sắc

Con nắng hạ chạm vào từng ô cửa

Chiếc lá me lất phất dưới mưa hè

Anh nhìn theo dấu vết của bánh xe

Chạy theo em vì con tim thổn thức


Trời mùa hạ phố phường đầy oi bức

Mái tóc em nhè nhẹ gió tung bay

Tà áo dài như vệt sáng màu mây

Anh cố gắng theo hoài mà chẳng được


Cơn mưa đổ làm phố phường tươi tỉnh

Những mầm xanh khát nước đã nẩy chồi

Sao tình ta nó lại vẫn xa xôi

Như ảo ảnh ở nơi nào vô định


Cành hoa phượng ngày nào anh từng tặng

Nó đâu rồi còn có ở giỏ xe

Hay em vứt như một lời từ chối

Không vấn vương, không lưu luyến làm gì


Hè vẫn vậy bao nhiêu năm cũng thế

Nắng và mưa chẳng khác một chút nào

Nhưng người đã theo tháng năm thay đổi

Có ai yêu một người đến hai lần


Dù biết vậy nhưng tim anh nhớ mãi

Một người thương từng bao buổi chung đường

Những con phố ngày xưa ta từng hẹn

Nó khác rồi mà anh vẫn vấn vương.



NỖI NIỀM

 Duy Sắc

Ai cũng có những nỗi niềm tâm sự

Nó ẩn sâu giấu kín ở trong tim

Nụ cười gượng giữa dòng đời hối hả

Mỗi đêm về ký ức lại khơi lên


Đời như thể một ván cờ định mệnh

Ta loanh quanh tìm mãi một lối ra

Cố vùng vẫy thoát khỏi vòng nhân quả

Nhưng hỡi ôi nghiệp báo cứ bủa vây


Hôm nay tưởng đó sẽ là đúng đắn

Ngày hôm sau ta lại thấy mình sai

Mọi thứ mãi không ngừng luôn thay đổi

Có gì là bền vững đến muôn đời


Đêm cô quạnh nhìn vầng trăng lặng lẽ

Bao tâm tư dĩ vãng lại ùa về

Nơi sâu thẳm của tâm hồn sứt mẻ

Chỉ có mưa mới làm dịu nắng hè


NỖI NIỀM

 Duy Sắc

Ai cũng có những nỗi niềm tâm sự

Nó ẩn sâu giấu kín ở trong tim

Nụ cười gượng giữa dòng đời hối hả

Mỗi đêm về ký ức lại khơi lên


Đời như thể một ván cờ định mệnh

Ta loanh quanh tìm mãi một lối ra

Cố vùng vẫy thoát khỏi vòng nhân quả

Nhưng hỡi ôi nghiệp báo cứ bủa vây


Hôm nay tưởng đó sẽ là đúng đắn

Ngày hôm sau ta lại thấy mình sai

Mọi thứ mãi không ngừng luôn thay đổi

Có gì là bền vững đến muôn đời


Đêm cô quạnh nhìn vầng trăng lặng lẽ

Bao tâm tư dĩ vãng lại ùa về

Nơi sâu thẳm của tâm hồn sứt mẻ

Chỉ có mưa mới làm dịu nắng hè


MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...