Thứ Tư, 27 tháng 5, 2026

ÁNH MẮT ĐĂM CHIÊU

 ÁNH MẮT ĐĂM CHIÊU

Duy Sắc

Ba hoa ảo tưởng bao nhiêu

Đời ta sẽ gặp những điều khó khăn

Học nhiều mà chẳng chịu làm

Sách vở cũng chỉ để tham khảo mà

Sách là kiến thức người ta

Mình đọc cho cố xong là chiêm bao

Nghĩ rằng mình có học cao

Xong rồi mơ hão chốn nào viễn vông

Để rồi thất bại chất chồng

Nhưng còn cố chấp vẫn không hiểu mình

Người ta bản tính thông minh

Họ đem kiến thức của mình phát huy

Tài năng ở sự kiên trì

Chuyên tâm nghiên cứu đến khi hoàn thành

Cho nên họ mới thành danh

Bao nhiêu tri thức viết thành sách kia

Còn ta có kiến thức gì

Học theo trong sách rồi đi nói bừa

Làm hoài mà vẫn cứ thua

Chẳng qua trình độ mình chưa ra gì

Hên xui may rủi được khi

Người ta khen ngợi chỉ vì xã giao

Rồi ta ôm ảo tưởng vào

Nghĩ rằng trình độ đã cao hơn người

Thành ra chỉ khổ thêm thôi

Cả ngày tưởng tượng ta người tài ba

Khổ chồng thêm khổ thân ta

Nó còn liên lụy người nhà khổ lây

Làm sao thoát cái cảnh này

Chỉ còn có cách từ nay trốn đời

Trốn luôn các cuộc vui chơi

Trốn bè trốn bạn trốn người từng thương

Bởi vì ai cũng xem thường

Ta đành giả điếc giả luôn mắt mù

Bởi ta sợ bị chửi ngu

Sợ về quá khứ mà người biết ta

Trốn luôn ở góc xó nhà

Câu thơ tiếng nhạc lời ca chán đời

Đêm nằm dòng lệ tuôn tơi

Nghĩ về dĩ vãng một thời thanh xuân

Bao nhiêu là giấc mơ vàng

Bao nhiêu hy vọng vẻ vang đời mình

Khát khao sự nghiệp hiển vinh

Bây giờ tay trắng chỉ mình với ta

Soi gương thấy tuổi đã già

Buồn đời thì ít buồn ta thì nhiều

Mắt buồn lộ vẻ đăm chiêu

Ánh nhìn ẩn dấu bao điều còn vương

Than rằng đời quá vô thường

Được rồi lại mất như sương trong chiều

Mà mình có được bao nhiêu

Chẳng qua hoang tưởng được nhiều vậy thôi

Nhưng lòng vẫn cố trách đời

Vẫn luôn bảo thủ rằng tôi có tài

Chẳng qua số phận đắng cay

Người ta thành đạt nhờ này nhờ kia

Họ nào đâu có tài gì

Với mình họ chẳng có chi thực tài

Tại mình không biết mình sai

Tại mình không biết rằng ai hơn mình

Tại mình suy diễn linh tinh

Tại mình tất cả tại mình háo danh

Chung quy tất cả tại mình

Nhưng không chấp nhận tại mình làm sai

Nếu mà tự nhận mình sai

Là ta hủy hoại cái tài của ta


ÁNH MẮT ĐĂM CHIÊU

 ÁNH MẮT ĐĂM CHIÊU

Duy Sắc

Ba hoa ảo tưởng bao nhiêu

Đời ta sẽ gặp những điều khó khăn

Học nhiều mà chẳng chịu làm

Sách vở cũng chỉ để tham khảo mà

Sách là kiến thức người ta

Mình đọc cho cố xong là chiêm bao

Nghĩ rằng mình có học cao

Xong rồi mơ hão chốn nào viễn vông

Để rồi thất bại chất chồng

Nhưng còn cố chấp vẫn không hiểu mình

Người ta bản tính thông minh

Họ đem kiến thức của mình phát huy

Tài năng ở sự kiên trì

Chuyên tâm nghiên cứu đến khi hoàn thành

Cho nên họ mới thành danh

Bao nhiêu tri thức viết thành sách kia

Còn ta có kiến thức gì

Học theo trong sách rồi đi nói bừa

Làm hoài mà vẫn cứ thua

Chẳng qua trình độ mình chưa ra gì

Hên xui may rủi được khi

Người ta khen ngợi chỉ vì xã giao

Rồi ta ôm ảo tưởng vào

Nghĩ rằng trình độ đã cao hơn người

Thành ra chỉ khổ thêm thôi

Cả ngày tưởng tượng ta người tài ba

Khổ chồng thêm khổ thân ta

Nó còn liên lụy người nhà khổ lây

Làm sao thoát cái cảnh này

Chỉ còn có cách từ nay trốn đời

Trốn luôn các cuộc vui chơi

Trốn bè trốn bạn trốn người từng thương

Bởi vì ai cũng xem thường

Ta đành giả điếc giả luôn mắt mù

Bởi ta sợ bị chửi ngu

Sợ về quá khứ mà người biết ta

Trốn luôn ở góc xó nhà

Câu thơ tiếng nhạc lời ca chán đời

Đêm nằm dòng lệ tuôn tơi

Nghĩ về dĩ vãng một thời thanh xuân

Bao nhiêu là giấc mơ vàng

Bao nhiêu hy vọng vẻ vang đời mình

Khát khao sự nghiệp hiển vinh

Bây giờ tay trắng chỉ mình với ta

Soi gương thấy tuổi đã già

Buồn đời thì ít buồn ta thì nhiều

Mắt buồn lộ vẻ đăm chiêu

Ánh nhìn ẩn dấu bao điều còn vương

Than rằng đời quá vô thường

Được rồi lại mất như sương trong chiều

Mà mình có được bao nhiêu

Chẳng qua hoang tưởng được nhiều vậy thôi

Nhưng lòng vẫn cố trách đời

Vẫn luôn bảo thủ rằng tôi có tài

Chẳng qua số phận đắng cay

Người ta thành đạt nhờ này nhờ kia

Họ nào đâu có tài gì

Với mình họ chẳng có chi thực tài

Tại mình không biết mình sai

Tại mình không biết rằng ai hơn mình

Tại mình suy diễn linh tinh

Tại mình tất cả tại mình háo danh

Chung quy tất cả tại mình

Nhưng không chấp nhận tại mình làm sai

Nếu mà tự nhận mình sai

Là ta hủy hoại cái tài của ta


MÙA HÈ YÊU

 Duy Sắc

Con nắng hạ chạm vào từng ô cửa

Chiếc lá me lất phất dưới mưa hè

Anh nhìn theo dấu vết của bánh xe

Chạy theo em vì con tim thổn thức


Trời mùa hạ phố phường đầy oi bức

Mái tóc em nhè nhẹ gió tung bay

Tà áo dài như vệt sáng màu mây

Anh cố gắng theo hoài mà chẳng được


Cơn mưa đổ làm phố phường tươi tỉnh

Những mầm xanh khát nước đã nẩy chồi

Sao tình ta nó lại vẫn xa xôi

Như ảo ảnh ở nơi nào vô định


Cành hoa phượng ngày nào anh từng tặng

Nó đâu rồi còn có ở giỏ xe

Hay em vứt như một lời từ chối

Không vấn vương, không lưu luyến làm gì


Hè vẫn vậy bao nhiêu năm cũng thế

Nắng và mưa chẳng khác một chút nào

Nhưng người đã theo tháng năm thay đổi

Có ai yêu một người đến hai lần


Dù biết vậy nhưng tim anh nhớ mãi

Một người thương từng bao buổi chung đường

Những con phố ngày xưa ta từng hẹn

Nó khác rồi mà anh vẫn vấn vương.



MÙA HÈ YÊU

 Duy Sắc

Con nắng hạ chạm vào từng ô cửa

Chiếc lá me lất phất dưới mưa hè

Anh nhìn theo dấu vết của bánh xe

Chạy theo em vì con tim thổn thức


Trời mùa hạ phố phường đầy oi bức

Mái tóc em nhè nhẹ gió tung bay

Tà áo dài như vệt sáng màu mây

Anh cố gắng theo hoài mà chẳng được


Cơn mưa đổ làm phố phường tươi tỉnh

Những mầm xanh khát nước đã nẩy chồi

Sao tình ta nó lại vẫn xa xôi

Như ảo ảnh ở nơi nào vô định


Cành hoa phượng ngày nào anh từng tặng

Nó đâu rồi còn có ở giỏ xe

Hay em vứt như một lời từ chối

Không vấn vương, không lưu luyến làm gì


Hè vẫn vậy bao nhiêu năm cũng thế

Nắng và mưa chẳng khác một chút nào

Nhưng người đã theo tháng năm thay đổi

Có ai yêu một người đến hai lần


Dù biết vậy nhưng tim anh nhớ mãi

Một người thương từng bao buổi chung đường

Những con phố ngày xưa ta từng hẹn

Nó khác rồi mà anh vẫn vấn vương.



NỖI NIỀM

 Duy Sắc

Ai cũng có những nỗi niềm tâm sự

Nó ẩn sâu giấu kín ở trong tim

Nụ cười gượng giữa dòng đời hối hả

Mỗi đêm về ký ức lại khơi lên


Đời như thể một ván cờ định mệnh

Ta loanh quanh tìm mãi một lối ra

Cố vùng vẫy thoát khỏi vòng nhân quả

Nhưng hỡi ôi nghiệp báo cứ bủa vây


Hôm nay tưởng đó sẽ là đúng đắn

Ngày hôm sau ta lại thấy mình sai

Mọi thứ mãi không ngừng luôn thay đổi

Có gì là bền vững đến muôn đời


Đêm cô quạnh nhìn vầng trăng lặng lẽ

Bao tâm tư dĩ vãng lại ùa về

Nơi sâu thẳm của tâm hồn sứt mẻ

Chỉ có mưa mới làm dịu nắng hè


NỖI NIỀM

 Duy Sắc

Ai cũng có những nỗi niềm tâm sự

Nó ẩn sâu giấu kín ở trong tim

Nụ cười gượng giữa dòng đời hối hả

Mỗi đêm về ký ức lại khơi lên


Đời như thể một ván cờ định mệnh

Ta loanh quanh tìm mãi một lối ra

Cố vùng vẫy thoát khỏi vòng nhân quả

Nhưng hỡi ôi nghiệp báo cứ bủa vây


Hôm nay tưởng đó sẽ là đúng đắn

Ngày hôm sau ta lại thấy mình sai

Mọi thứ mãi không ngừng luôn thay đổi

Có gì là bền vững đến muôn đời


Đêm cô quạnh nhìn vầng trăng lặng lẽ

Bao tâm tư dĩ vãng lại ùa về

Nơi sâu thẳm của tâm hồn sứt mẻ

Chỉ có mưa mới làm dịu nắng hè


MƠ MỘT MÁI NHÀ

 Duy Sắc

Nhà thành phố giá cao ngất ngưởng

Chục tỷ đồng mấy chục mét vuông

Xây lên như một cái chuồng

Ngăn phòng chia vách bít bưng tối mò


Cầu thang bé xiên ngang chéo ngóe

Cửa chia ô giống lỗ tò vò

Vậy mà bá tánh tìm mua

Cho nên môi giới tranh đua chào mời


Chắc do bởi mình nghèo nghĩ hẹp

Nên bàn về sở thích người ta

Họ giàu đâu thiếu gì nhà

Vài ba tỷ bạc chỉ ta mới thèm


Nhà giá đó ai mua cho nổi

Nhưng có người vẫn hỏi cần mua

Mình mơ biết đến bao giờ

Có tiền mua nổi mét bờ rào thôi


Tiền như lá mùa thu rơi rụng

Sao chẳng bao giờ đến tay mình

Người ta nhà rộng thênh thênh

Nhà mình nhỏ quá tầm nhìn chẳng cao


Thôi đành chịu , mơ nhiều cũng được

Bởi còn mơ là có niềm vui

Nhà nào cũng chỉ thế thôi

Đất là vạn chủ đời đời đổi thay



MƠ MỘT MÁI NHÀ

 Duy Sắc

Nhà thành phố giá cao ngất ngưởng

Chục tỷ đồng mấy chục mét vuông

Xây lên như một cái chuồng

Ngăn phòng chia vách bít bưng tối mò


Cầu thang bé xiên ngang chéo ngóe

Cửa chia ô giống lỗ tò vò

Vậy mà bá tánh tìm mua

Cho nên môi giới tranh đua chào mời


Chắc do bởi mình nghèo nghĩ hẹp

Nên bàn về sở thích người ta

Họ giàu đâu thiếu gì nhà

Vài ba tỷ bạc chỉ ta mới thèm


Nhà giá đó ai mua cho nổi

Nhưng có người vẫn hỏi cần mua

Mình mơ biết đến bao giờ

Có tiền mua nổi mét bờ rào thôi


Tiền như lá mùa thu rơi rụng

Sao chẳng bao giờ đến tay mình

Người ta nhà rộng thênh thênh

Nhà mình nhỏ quá tầm nhìn chẳng cao


Thôi đành chịu , mơ nhiều cũng được

Bởi còn mơ là có niềm vui

Nhà nào cũng chỉ thế thôi

Đất là vạn chủ đời đời đổi thay



HỌC LÀM GIÀU

 

Hôm qua học khóa làm giàu

Học lui học tới khiến đầu nóng ran

Thầy rằng giàu phải có gan

Vốn là phải mạnh lúc cần có ngay


Đêm về mình nghĩ cuồng quay

Làm sao có vốn để xoay làm giàu

Tìm quanh nhà có gì đâu

Xem chừng chẳng có cái nào giá cao


Để xem bán cái gì nào

Ti vi , tủ lạnh được bao nhiêu đồng

Nồi, niêu, xoong, chảo, xa lông

Ước chừng cũng mấy triệu đồng chẳng chơi


Bây giờ mình quyết đổi đời

Nhưng tiền sao đủ cuộc chơi bây giờ

Hay đem bán quách cái nhà

Giá xem chừng cũng vài ba tỷ đồng


Một tỷ mình mở shop bông

Một tỷ đem gửi ngân hàng để ăn

Một tỷ trang trải nợ nần

Xem như đủ vốn dựng lên cơ đồ


Chắc vài năm nữa giàu to

Bởi vì kiến thức mình là đã cao

Tới luôn ngần ngại chi nào

Giàu rồi đẳng cấp mình cao hơn người


Mai đây mình mặc ves thôi

Mấy quần áo cũ tặng người khó khăn

Tới lui hội họp nhà hàng

Giàu thì dáng vẻ phải sang đúng rồi


Tiền nhiều thỏa thích vui chơi

Chéc in du lịch khắp nơi chụp hình

Món ngon, chè chén linh đình

Bạn bè quý phái cạnh bên thiếu gì


Nghĩ thôi mà đã thấy mê

Muốn giàu là phải bán nhà đầu tư

Chứ không biết đến bao giờ

Được ăn tôm sú và mơ tôm hùm


Quanh năm ăn mãi mì tôm

Nợ nần chủ cứ luôn mồm kêu la

Quyết thôi nhất định bán nhà

Không giàu lên được thì ra lề đường


Đàn ông là phải can trường

Chứ không chịu cảnh dở ương thế này

Bao phen mình đã trắng tay

Bây giờ nếu có trắng tay bình thường


Mình đang tính toán dở dương

Bà Tư liền hỏi tiền chừng nào đưa

Tháng này lãi đóng đủ chưa

Đừng mà lươn lẹo dây dưa kéo dài


Nghe xong điếc cả lỗ tai

Nghĩ thầm bà sẽ biết tôi phen này

Tôi giàu sẽ biến khỏi đây

 Đến nơi đô thị xóm người cao sang


Bà Tư cười bảo đồ khùng

Chắc mày đang nghĩ lung tung cái gì

Lo mà trả nợ sớm đi

Tao còn thương hại cũng vì mày ngoan.


Chứ mà không có đàng hoàng

Là tao đuổi cổ đi hoang lâu rồi

Già rồi hoang tưởng bớt thôi

Suốt ngày thơ thẩn khiến đời te tua.


Duy Sắc

HỌC LÀM GIÀU

 

Hôm qua học khóa làm giàu

Học lui học tới khiến đầu nóng ran

Thầy rằng giàu phải có gan

Vốn là phải mạnh lúc cần có ngay


Đêm về mình nghĩ cuồng quay

Làm sao có vốn để xoay làm giàu

Tìm quanh nhà có gì đâu

Xem chừng chẳng có cái nào giá cao


Để xem bán cái gì nào

Ti vi , tủ lạnh được bao nhiêu đồng

Nồi, niêu, xoong, chảo, xa lông

Ước chừng cũng mấy triệu đồng chẳng chơi


Bây giờ mình quyết đổi đời

Nhưng tiền sao đủ cuộc chơi bây giờ

Hay đem bán quách cái nhà

Giá xem chừng cũng vài ba tỷ đồng


Một tỷ mình mở shop bông

Một tỷ đem gửi ngân hàng để ăn

Một tỷ trang trải nợ nần

Xem như đủ vốn dựng lên cơ đồ


Chắc vài năm nữa giàu to

Bởi vì kiến thức mình là đã cao

Tới luôn ngần ngại chi nào

Giàu rồi đẳng cấp mình cao hơn người


Mai đây mình mặc ves thôi

Mấy quần áo cũ tặng người khó khăn

Tới lui hội họp nhà hàng

Giàu thì dáng vẻ phải sang đúng rồi


Tiền nhiều thỏa thích vui chơi

Chéc in du lịch khắp nơi chụp hình

Món ngon, chè chén linh đình

Bạn bè quý phái cạnh bên thiếu gì


Nghĩ thôi mà đã thấy mê

Muốn giàu là phải bán nhà đầu tư

Chứ không biết đến bao giờ

Được ăn tôm sú và mơ tôm hùm


Quanh năm ăn mãi mì tôm

Nợ nần chủ cứ luôn mồm kêu la

Quyết thôi nhất định bán nhà

Không giàu lên được thì ra lề đường


Đàn ông là phải can trường

Chứ không chịu cảnh dở ương thế này

Bao phen mình đã trắng tay

Bây giờ nếu có trắng tay bình thường


Mình đang tính toán dở dương

Bà Tư liền hỏi tiền chừng nào đưa

Tháng này lãi đóng đủ chưa

Đừng mà lươn lẹo dây dưa kéo dài


Nghe xong điếc cả lỗ tai

Nghĩ thầm bà sẽ biết tôi phen này

Tôi giàu sẽ biến khỏi đây

 Đến nơi đô thị xóm người cao sang


Bà Tư cười bảo đồ khùng

Chắc mày đang nghĩ lung tung cái gì

Lo mà trả nợ sớm đi

Tao còn thương hại cũng vì mày ngoan.


Chứ mà không có đàng hoàng

Là tao đuổi cổ đi hoang lâu rồi

Già rồi hoang tưởng bớt thôi

Suốt ngày thơ thẩn khiến đời te tua.


Duy Sắc

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...