Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2026

ĐỜI PHIÊU DẠT

 


Đời gió bụi thân ta phiêu bạt

Một cánh bèo cứ mãi lênh đênh

Dưới trăng cạn chén một mình

Câu thơ ẩn chứa ân tình năm xưa


Rồi không biết đời về đâu nữa

Bước phong trần lầm lũi thế thôi

Hè sang tim lại bồi hồi

Nhìn cành hoa phượng đang rơi trong chiều


Ai muốn hiểu mình sao thì hiểu

Bởi mình không thể cấm được ai

Dòng đời dù ngắn hay dài

Ta là ta chẳng giống ai được rồi


Nhìn người ở ngoài kia lầm lũi

Cũng như ta lủi thủi tháng ngày

Chắc rằng họ cũng đắng cay

Cũng từng tủi nhục tháng ngày quạnh hiu


Bà bánh gánh mặt buồn tiu ngỉu

Nỗi lo trên nét mặt đăm chiêu

Tâm tư ẩn chứa bao điều

Miếng cơm manh áo chắt chiu tháng ngày


Cô gái trẻ buồn ai ngồi đấy

Mắt xa xăm đang ngóng đợi gì

Hay tình yêu đã biệt ly

Bây giờ kẻ ở người đi lạnh lùng


Hoàng hôn ấy một thời thơ mộng

Ta đã từng ấp ủ tình yêu

Hôm nay tuổi đã về chiều

Chiều hôm nào nữa còn chiều nhớ nhau


Thơ Duy Sắc

ĐỜI PHIÊU DẠT

 


Đời gió bụi thân ta phiêu bạt

Một cánh bèo cứ mãi lênh đênh

Dưới trăng cạn chén một mình

Câu thơ ẩn chứa ân tình năm xưa


Rồi không biết đời về đâu nữa

Bước phong trần lầm lũi thế thôi

Hè sang tim lại bồi hồi

Nhìn cành hoa phượng đang rơi trong chiều


Ai muốn hiểu mình sao thì hiểu

Bởi mình không thể cấm được ai

Dòng đời dù ngắn hay dài

Ta là ta chẳng giống ai được rồi


Nhìn người ở ngoài kia lầm lũi

Cũng như ta lủi thủi tháng ngày

Chắc rằng họ cũng đắng cay

Cũng từng tủi nhục tháng ngày quạnh hiu


Bà bánh gánh mặt buồn tiu ngỉu

Nỗi lo trên nét mặt đăm chiêu

Tâm tư ẩn chứa bao điều

Miếng cơm manh áo chắt chiu tháng ngày


Cô gái trẻ buồn ai ngồi đấy

Mắt xa xăm đang ngóng đợi gì

Hay tình yêu đã biệt ly

Bây giờ kẻ ở người đi lạnh lùng


Hoàng hôn ấy một thời thơ mộng

Ta đã từng ấp ủ tình yêu

Hôm nay tuổi đã về chiều

Chiều hôm nào nữa còn chiều nhớ nhau


Thơ Duy Sắc

HOÀNG HÔN TÀN PHAI

 


Chiều em nhỉ, hoàng hôn thật đẹp

Lá me bay rợp phố Sài Gòn

Đôi ta gìn giữ tình son

Suốt đời hy vọng mãi còn bên nhau


Em nhìn đó hoa dầu xoay tít

Chúng tung tăng vui với tình ta

Mong cho tình nghĩa mặn mà

Gừng cay muối mặn đôi ta nếm cùng


Dòng đời sẽ rất là nghiệt ngã

Không như thơ anh viết tặng em

Nếu không còn phút êm đềm

Hai ta có chắc sẽ bên nhau hoài


Nay còn trẻ ta yêu vụng dại

Đời chưa qua hết những thăng trầm

Tình mình nó thật sáng trong

Như hương Nguyệt Quế dưới trăng nồng nàn


Mai này lỡ đường đời trắc trở

Tình hôm nay còn có như xưa

Rất nhiều cám dỗ đang chờ

Tình ta còn đẹp như thơ không nào


Chiều hè đẹp, Sài Gòn gió lộng

Anh tặng em một cánh Phượng Hồng

Tình mình thành hoặc là không

Chỉ mong tạc dạ ghi lòng chớ quên.


Thơ Duy Sắc

HOÀNG HÔN TÀN PHAI

 


Chiều em nhỉ, hoàng hôn thật đẹp

Lá me bay rợp phố Sài Gòn

Đôi ta gìn giữ tình son

Suốt đời hy vọng mãi còn bên nhau


Em nhìn đó hoa dầu xoay tít

Chúng tung tăng vui với tình ta

Mong cho tình nghĩa mặn mà

Gừng cay muối mặn đôi ta nếm cùng


Dòng đời sẽ rất là nghiệt ngã

Không như thơ anh viết tặng em

Nếu không còn phút êm đềm

Hai ta có chắc sẽ bên nhau hoài


Nay còn trẻ ta yêu vụng dại

Đời chưa qua hết những thăng trầm

Tình mình nó thật sáng trong

Như hương Nguyệt Quế dưới trăng nồng nàn


Mai này lỡ đường đời trắc trở

Tình hôm nay còn có như xưa

Rất nhiều cám dỗ đang chờ

Tình ta còn đẹp như thơ không nào


Chiều hè đẹp, Sài Gòn gió lộng

Anh tặng em một cánh Phượng Hồng

Tình mình thành hoặc là không

Chỉ mong tạc dạ ghi lòng chớ quên.


Thơ Duy Sắc

CƯỜI TỦM TỈM

 


Nửa đêm cười tủm tỉm

Càng nghĩ càng buồn cười

Thế là tủm tỉm cười

Cả đêm cười tủm tỉm


Nhớ người cười tủm tỉm

Đôi mắt cứ ngây ngô

Chẳng khác gì em bé

Hèn chi mà chẳng già


Nhìn em cười tủm tỉm

Mà mình cũng cười lây

Hai ta cười tủm tỉm

Ai vui có ai hay


Mỗi ngày cười tủm tỉm

Cuộc sống thật nhẹ nhàng

Tủm tỉm cười cười mãi

Ta vui mình ta hay


Thơ Duy Sắc

CƯỜI TỦM TỈM

 


Nửa đêm cười tủm tỉm

Càng nghĩ càng buồn cười

Thế là tủm tỉm cười

Cả đêm cười tủm tỉm


Nhớ người cười tủm tỉm

Đôi mắt cứ ngây ngô

Chẳng khác gì em bé

Hèn chi mà chẳng già


Nhìn em cười tủm tỉm

Mà mình cũng cười lây

Hai ta cười tủm tỉm

Ai vui có ai hay


Mỗi ngày cười tủm tỉm

Cuộc sống thật nhẹ nhàng

Tủm tỉm cười cười mãi

Ta vui mình ta hay


Thơ Duy Sắc

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2026

THÁNG NĂM BUỒN

 


Mưa chưa về nhưng khí trời oi bức

Trời tháng năm háo hức lũ học sinh

Hoa phượng đỏ lại buồn vì hè đến

Mùa chia tay quyến luyến tuổi học trò


Tháng năm về ta lại nhớ ngày xưa

Tìm lật lại từng dòng lưu bút cũ

Bao giấc mơ chúng ta từng ấp ủ

Đến hôm nay có ai thật đã thành


Trời tháng năm lác đác dầu rơi rụng

Cánh hoa xoay như chong chóng giữa trời

Nhớ về em bùi ngùi giọt lệ rơi

Những ký ức của một thời yêu vụng


Ai còn nhớ hay chỉ mình ta nhớ

Chỉ mình ta thơ thẩn giấc mơ đời

Quên cuộc sống ở ngoài kia chật vật

Vạn kiếp người đang lặn lội mưu sinh


Tháng năm ơi, năm tháng sẽ phai dần

Đời người chỉ như một làn gió thoảng

Rồi ngày mai ai cũng khuất xa dần

Mọi dĩ vãng dư âm thành tro bụi


Thơ Duy Sắc

THÁNG NĂM BUỒN

 


Mưa chưa về nhưng khí trời oi bức

Trời tháng năm háo hức lũ học sinh

Hoa phượng đỏ lại buồn vì hè đến

Mùa chia tay quyến luyến tuổi học trò


Tháng năm về ta lại nhớ ngày xưa

Tìm lật lại từng dòng lưu bút cũ

Bao giấc mơ chúng ta từng ấp ủ

Đến hôm nay có ai thật đã thành


Trời tháng năm lác đác dầu rơi rụng

Cánh hoa xoay như chong chóng giữa trời

Nhớ về em bùi ngùi giọt lệ rơi

Những ký ức của một thời yêu vụng


Ai còn nhớ hay chỉ mình ta nhớ

Chỉ mình ta thơ thẩn giấc mơ đời

Quên cuộc sống ở ngoài kia chật vật

Vạn kiếp người đang lặn lội mưu sinh


Tháng năm ơi, năm tháng sẽ phai dần

Đời người chỉ như một làn gió thoảng

Rồi ngày mai ai cũng khuất xa dần

Mọi dĩ vãng dư âm thành tro bụi


Thơ Duy Sắc

HÈ ĐANG VỀ

 


Hè đang gọi bọn ve sầu í ới

Chúng râm ran khao khát những cuộc tình

Hoa Phượng Vỹ đã học đòi khoe sắc

Những cơn mưa đe dọa nước sẽ dâng


Nắng cháy khét những nẻo đường thành phố

Trời Sài Gòn cái nóng đổ chang chang

Giọt mồ hôi trên vai áo vơ hàn

Bát cơm sạn bao cảnh đời lam lũ


Trời nóng quá lòng người như có lửa

Nét dịu dàng cũng bùng những chanh chua

Nơi bình yên chỉ có mái hiên chùa

Câu kinh kệ tạm buông đời khốn khổ


Sài Gòn vẫn bao đời là như vậy

Chỉ hai mùa một nắng với một mưa

Mưa xong nắng hết mưa lại nắng

Chỉ lòng người là rối rắm muôn đời.


Thơ Duy Sắc

HÈ ĐANG VỀ

 


Hè đang gọi bọn ve sầu í ới

Chúng râm ran khao khát những cuộc tình

Hoa Phượng Vỹ đã học đòi khoe sắc

Những cơn mưa đe dọa nước sẽ dâng


Nắng cháy khét những nẻo đường thành phố

Trời Sài Gòn cái nóng đổ chang chang

Giọt mồ hôi trên vai áo vơ hàn

Bát cơm sạn bao cảnh đời lam lũ


Trời nóng quá lòng người như có lửa

Nét dịu dàng cũng bùng những chanh chua

Nơi bình yên chỉ có mái hiên chùa

Câu kinh kệ tạm buông đời khốn khổ


Sài Gòn vẫn bao đời là như vậy

Chỉ hai mùa một nắng với một mưa

Mưa xong nắng hết mưa lại nắng

Chỉ lòng người là rối rắm muôn đời.


Thơ Duy Sắc

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...