Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

NGỌT NGÀO

 NGỌT NGÀO

Duy Sac


Lời dối trá ngọt ngào

Nó còn sắc hơn dao

Ai thích nghe thứ ấy

Rồi chỉ chuốc khổ đau


Nhìn người không biết lòng

Cho nên luôn cẩn trọng

Trong bất kỳ tình huống

Phải luôn cảnh giác cao


Tình yêu hay tình bạn

Thời gian mới rõ nhau

Buổi đầu nồng nàn lắm

Nhưng chưa hẳn mãi đâu


Miệng hay nói đạo đức

Không rõ tâm thế nào

Khi mà quyền lợi mất

Có còn nhìn mặt nhau


Quân Tử không có đâu

Toàn tiểu nhân tư lợi

Có qua không có lại

Quay lưng nói xấu ngay


Đời bình thường là vậy

Nên được cũng chớ vui

Dù mất cũng đừng buồn

Vì gieo nhân gặt quả


Không ai tốt với ta

Mà không mong lợi ích

Tùy theo từng giá trị

Họ cư xử thế nào


Người không cùng máu mủ

Từng đối tốt với ta

Mà không mong đáp lại

Đó là một chân tình


Đừng nên sống vô ơn

Bởi vô ơn là khổ

Ta bào mòn hết phúc

Cả một đời đắng cay


Có vay là phải trả

Không trả trước thì sau

Nợ không trốn được đâu

Lòng trời luôn biết rõ


Dù đời là bể khổ

Cũng phải nhớ ân tình

Đó chính là đạo đức

Tạo nên nhân cách mình.

ĐI DẠO PHỐ XUÂN

 ĐI DẠO PHỐ XUÂN

Duy Sac


Lang thang qua chục cái cầu

Ta tìm mà chẳng thấy đâu nhà mình

Có vài đứa trẻ ăn xin

Mặt mày lơ láo nhìn mình trân trân


Mình khuyên chúng chớ lại gần

Rằng tao không có tiền ăn xin gì

Sang bên cái quán kia đi

Họ đang nhậu nhẹt thiếu gì tiền cho


Vậy là cả bọn reo hò

Chạy sang quán nhậu nhào vô xin tiền

Chúng đi mình mới được yên

Lang thang đi tiếp để tìm người ta


Tìm hoài nhưng chẳng biết nhà

Mấy bà vé số la cà theo sau

Có bà bảo tướng cậu giàu

Hậu vận những lúc về sau an nhàn


Nghĩ thầm mình chỉ biết ăn

Cả đời ba xạo biết làm gì đâu

Làm sao mà có thể giàu

Chắc là lừa đảo, lừa tình mà thôi


Rằng là biết số tôi rồi

Cô đừng xem bói cho tôi làm gì

Bất tài chẳng biết mần chi

Giàu sao mà được, làm gì giàu đây


Bà rằng mua mấy số này

Chiều mai tiền tỉ về tay là giàu

Đời mà ai biết trước đâu

Chỉ cần trời độ thì giàu nhanh thôi


Nghe bà năn nỉ một hồi

Rằng là thú thật hiện tôi không tiền

Nợ nần nó réo triền miên

Cái quần còn chẳng có tiền để mua


Nếu bà bán thiếu vài tờ

Chiều mai trúng số trả cho bà liền

Bà rằng chắc chú bị điên

Bán thiếu cho cậu biết tìm ở đâu


Rằng bà bảo số tôi giàu

Sao không bán thiếu thì giàu làm sao

Tôi đây không có xu nào

Đào đâu ra vốn làm giàu nay mai


Thế là bà ấy liền cười

Bỏ đi vào giữa biển người mênh mông

Ta ra nơi chỗ bờ sông

Ngắm hoàng hôn đỏ chạnh lòng nhớ em


#sangtaonoidung

#kiemtientunoidung

#nangluongtichcuc

#cuocsongthuongngay

#xuhuongfacebook

#giadinh

#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

LANG THANG MÙA XUÂN

 LANG THANG MÙA XUÂN

Duy Sac


Sài Gòn Tết đến xôn xao

Hoa đăng khắp phố đón chào xuân sang

Nam thanh nữ tú điệu đàng

Vui chơi ca hát rộn vang phố phường


Lòng ta lại ngớ người thương

Nhìn hoa mai nở nỗi buồn trào dâng

Tâm tư xao xuyến bần thần

Biết người nay đã dừng chân bến nào


Nhà nhà đón Tết nôn nao

Hoa khoe hương sắc ngọt ngào thắm tươi 

Người ta rạng rỡ nụ cười

Mình sao lại chẳng thấy vui chút nào


Bao năm mình đã ước ao

Cùng người xuống phố đón chào xuân sang

Bây giờ chỉ thấy bẽ bàng

Mỗi ta dạo phố lang thang vô hồn


Cầu tàu ta ngắm hoàng hôn

Nhớ hoa phượng đỏ thuở còn học sinh

Nghĩ về một quãng đời mình

Như chiêm bao vậy nhục vinh mấy lần


Già rồi mỏi gối chùn chân

Còn mơ gì nữa chỉ cần bình an

Mong sao hưởng thú thanh nhàn

Câu thơ tiếng nhạc xua tan ưu phiền.


#sangtaonoidung

#kiemtientunoidung

#nangluongtichcuc

#cuocsongthuongngay

#xuhuongfacebook

#giadinh

#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

SAO XẤU

 SAO XẤU

Duy Sac


Tết này ai sẽ nhớ ta

Chỉ có chủ nợ chắc là nhớ thôi

Họ theo không một phút rời

Đến nhà thăm hỏi tận nơi ân cần


Tết này lại đứng ngoài sân

Nhìn mây, nhìn gió, nhìn tầng trời cao

Nhìn xem có cái sao nào

Nó đang chiếu ánh sáng vào số ta


Để mình còn đuổi nó ra

Nếu không nó ám mãi là xong luôn

Đuổi đi hết những thứ buồn

Để qua năm mới giàu luôn một lần


Giàu lên mình sẽ hóa thân

Doanh nhân thành đạt lên gân với đời

Có tiền thỏa thích vui chơi

Trả thù lại những quãng đời khổ đau


Nhưng giàu lên bởi cách nào

Cái này khó quá làm sao bây giờ

Hôm kia mình mới nằm mơ

Hình như trúng số chục tờ hay sao


Chắc là trúng số mới giàu

Tuổi này bất lực kiếm đâu ra tiền

Có khi trong Tết vận hên

Chục tờ độc đắc thì tiền đầy rương


Trúng xong phải ém đi luôn

Nếu không bè bạn, bà con lại tìm

Rồi họ bàn tán linh tinh

Kể công giúp đỡ lúc mình trắng tay


Trúng là nhận chuyển khoản ngay

Vẫn nghèo vẫn khổ như ngày xa xưa

Âm thầm kiếm cái nhà mua

Tìm người nối lại tình xưa một thời


Sắm luôn chục lượng vàng mười

Mua đồ sính lễ xong xuôi gặp nàng

Kể về quá khứ gian nan

Cố công từ lúc cơ hàn mới lên


Bây giờ anh đã có tiền

Cơ ngơi mỗi lúc trở lên vũng vàng

Nếu em còn vẫn thương anh

Chúng ta làm lễ kết thành phu thê


Nghĩ thôi mà thấy vui ghê

Đúng là siêng nghĩ cái gì cũng ra

Nhìn xung quanh hết cả nhà

Còn một mớ sách bán ra lấy tiền


Mua ngay chục vé số liền

Để chiều đại lý đem tiền đến chung

Còn không thì ngủ hết mùng

Một can rượu đế vui cùng gió mây.

HÀM TỬ QUAN

 HÀM TỬ QUAN

Duy Sac 2003

Trích đoạn Trường ca Sát Thát


Toa Đô giao chiến lâu ngày

Nhưng chưa thắng được nên cay cú nhiều

Quân lương còn chẳng bao nhiêu

Quân Trần lại bổ sung nhiều viện binh

Tướng Trần Quang Khải tài tình

Có nhiều cách đánh thông minh bất ngờ

Khải cho bắn rất nhiều thư

Dụ hàng người Tống theo về phe ta

Thư rằng Tống Việt hai nhà

Tuy có mâu thuẫn nhưng mà đồng văn

Giặc Mông hung ác, bạo tàn

Tống Triều bị diệt, muôn dân khổ sầu

Các ông phải chịu thương đau

Xông pha ở những tuyến đầu tiên phong

Trung thành với chúng một lòng

Nhưng nào có được thưởng công lao gì

Tức lên, bọn chúng giết đi

Các ông đâu có khác gì cỏ cây

Viễn chinh xa xứ lâu ngày

Chắc gì còn sống để quay trở về

Hãy theo về với chúng ta

Bảo đảm cuộc sống về già bình yên

Cùng nhau đánh đuổi quân Nguyên

Chờ ngày khôi phục lại triều Tống xưa

Nhanh lên kẻo muộn bây giờ

Đừng do dự nữa, chúng ta luôn chờ

Sau khi đọc những lá thư

Rất nhiều người Tống từ từ trốn đi

Toa Đô không có cách gì

Ông ta tức tối giết đi mớ người

Khiến cho oán hận khắp nơi

Hàng binh người Tống cứ rời quân doanh

Cho nên kế hoạch thắng nhanh

Toa Đô nhận thấy khó thành công ngay

Ba quân đánh trận dài ngày

Tinh thần sa sút, tóc tai bơ phờ

Hai bên cứ mãi giằng co

Thoát Hoan biết vậy nên là rất lo

Nếu như kế hoạch chần chừ

Hội binh không kịp là hư thế cờ

Truyền tin đến trại Toa Đô

Rằng là Thái Tử lệnh cho các ngài

Điều binh cấp tốc ra ngay

Để mà phối hợp kịp ngày tấn công

Cùng nhau truy quét giặc Trần

Bởi vì lương thảo trong quân cạn rồi

Toa Đô toát cả mồ hôi

Ông ta liền phái gấp người đi ngay

Truyền tin chạy trạm đêm ngày

Tìm đến thủy trại quân Nguyên bảo rằng

Tình hình đang rất là căng

Chúng ta phải gấp tiến hành hội binh

Ngài cho điều động chiến thuyền

Để theo đường biển tiến về Thăng Long

Truyền tin bày tỏ nỗi lòng

Mã Nhi đã hiểu nên ông bảo rằng

Mi về trình với tướng quân

Di dời doanh trại ra gần cửa sông

Ba ngày thuyền sẽ vào trong

Rước người về đất Thăng Long một lần

Toa Đô ra lệnh ba quân

Từ từ rút khỏi Nghệ An bằng thuyền

Vua Trần nghe được nguồn tin

Lời rằng giặc Thát biết mình cạn lương

Ba quân có vẻ chán chường

Mỏi mệt nên phải tìm đường rút đi

Ta không cho chúng trở về

Chúng mà hợp nhất sẽ là rất nguy

Lệnh Trần Nhật Duật tiến về

Đón đầu chặn giặc đang ra kinh thành

Mọi việc phải thật là nhanh

Tinh binh năm vạn gấp hành quân ngay

Nếu như chiến thắng trận này

Quân Nguyên đại bại chắc là nay mai

Sau khi di chuyển nhiều ngày

Quân Nguyên dựng trại phía nam kinh thành

Một là ở bến Chương Dương

Hai là Hàm Tử tiện đường giúp nhau

Chúng cho dựng lũy, đào hào

Doanh trại liên tiếp nối nhau hàng dài

Quân Trần cũng đã được hay

Quốc Công Tiết Chế chọn ngày tấn công

Ba quân nhất chí đồng lòng

Tướng Trần Nhật Duật tiên phong đi đầu

Nguyễn Khoái, Quốc Toản theo sau

Tiến về Hàm Tử đánh vào trại Nguyên

Toa Đô đang ở Soái Thuyền

Có tin cấp báo trình lên bất ngờ

Rằng là bọn chúng đánh ra

Tướng Trần Nhật Duật chính là tiên phong

Chiến thuyền dàn trận giữa dòng

Bộ binh các hướng rất đông tiến về

Đô rằng không có bận chi

Ta đợi bọn chúng đánh về từ lâu

Lần này chúng lại đánh vào

Đúng là cơ hội cớ sao lo gì

Ngươi mau truyền lệnh ta đi

Đại doanh chuẩn bị ra quân giết thù

Chiến thuyền xuất kích cho ta

Lễ binh hãy thổi tù và thúc quân

Tướng Trần Nhật Duật khiển quân

Chiến thuyền bày trận dàn hàng trên sông

Các quân tác chiến hiệp đồng

Thủy bộ phối hợp tấn công bất ngờ

Từ xa đại tướng Toa Đô

Tay cầm chùy sắt hét hò đốc quân

Hai bên thuyền sáp lại gần

Thủy binh hỗn chiến máu loang đỏ ngầu

Quân Trần thuyền nhỏ nối nhau

Tiếp cận phóng hỏa lên tàu giặc Nguyên

Lửa bùng đốt cháy nhiều thuyền

Toa Đô ra lệnh quân Nguyên lùi về

Chúng dùng nỏ cứng bắn ra

Cung thủ thiện xạ nhắm vào thủy binh

Xác người trôi dạt lềnh bềnh

Lửa cao ngùn ngụt cháy lan một vùng

Quân Trần cảm tử xung phong

Thánh Dực nghĩa dũng vẫy vùng liều thân

Quân Nguyên hoảng hốt tinh thần

Bởi vì trên bộ, quân trần ném lao

Cung tên bắn cứ ào ào

Hỏa dược liên tiếp ném vào không ngưng

Đôi bên chém giết không ngừng

Xác người lớp lớp cứ chồng lên nhau

Toa Đô lại ném quân vào

Kỵ binh thiện chiến vác đao lên càn

Quân Trần không chút hoang mang

Tượng binh cứ thế dàn hàng xông lên

Tù và, chiêng trống vang rền

Đầu rơi, máu chảy, tiếng rên, tiếng gào

Toa Đô vẫn rất tự cao

Ông cho quân bộ ào ào xông lên

Thủy binh bắn vạn mũi tên

Quân Trần phơi xác đầy trên bến thuyền

Tướng Phạm Ngũ Lão liều thân

Ông xông lên tận xoái thuyền Toa Đô

Quân Nguyên thấy vậy xông vô

Mãnh hổ ở giữa bầy hồ xông pha

Toa Đô vội nhảy xông ra

Ông ta liền hỏi ngươi là tên chi

Mau khai ra thật nhanh đi

Để mà có chết cũng là xứng danh

Ta là dũng sỹ Đại Nguyên

Anh hùng của đất thảo nguyên lẫy lừng

Nhà ngươi dám đánh ta không

Để xem võ tướng quân Trần ra sao

Toa Đô cười rất tự hào

Tay cầm chùy sắt lao vào đánh ngay

Ngũ Lão chuyển thế liền xoay

Cây thương vun vút trong tay liên hồi

Hai bên đánh toát mồ hôi

Tướng Phạm Ngũ Lão đánh hồi mã thương

Tấn công vào phía trái sườn

Toa Đô lách phải phản đòn rất nhanh

Hai bên hùng hổ giao tranh

Tướng Trần Quốc Toản không đành đứng yên

Ông cầm đôi kiếm xông lên

Rằng ta là Thánh Dực quân họ Trần

Hôm nay vì nước vì dân

Quét sạch giặc khỏi giang sơn Lạc Hồng

Nhà ngươi dám đánh ta không

Hôm nay ta sẽ lấy đầu của mi

Toa Đô xiết chặt tay chùy

Sẵn sàng chuẩn bị đánh luôn hai người

Ông ta di chuyển tới lui

Chỉnh lại áo giáp trên người cho ngay

Bao năm chinh chiến dạn dày

Nên ông ta rất là hay đề phòng

Sau khi một phút bình tâm

Nhìn Trần Quốc Toản rồi xong ông cười

Thì ra lại chính là ngươi

Cái thằng nhãi nhép tuổi đời nít ranh

Hôm nay ra vẻ hùng anh

Ta cho mi sẽ về cùng tổ tiên

Cả hai hãy cứ xông lên

Để xem tài nghệ tướng trần là bao

Quốc Toản múa kiếm xông vào

Toa Đô uyển chuyển trước sau tránh đòn

Đôi chùy nặng cả trăm cân

Ông ta vung nhẹ như không có gì

Hơn năm mươi hiệp qua đi

Toa Đô có vẻ đã suy yếu dần

Không còn vững ở đôi chân

Tấn công ít lại và còn muốn lui

Ba người đánh ngược đánh xuôi

Quốc Toản sơ hở bị chùy trúng vai

Gươm liền bị rớt khỏi tay

Ông ta cố gượng để xoay tránh đòn

Phạm Ngũ Lão đánh dập dồn

Ngọn thương tới tấp tấn công không ngừng

Toa Đô luống cuống cả chân

Bất ngờ Quốc Toản liền đâm cạnh sườn

Một bên áo giáp bị bung

Toa Đô cảm thấy hãi hùng chân run

Ông ta đang định thế chuồn

Tướng Phạm Ngũ Lão đâm liền một thương

Vậy là danh tướng oai hùng

Bách chiến bách thắng đã dừng cuộc chơi

Một thương chí mạng lìa đời

Quân Nguyên bỏ chạy khỏi nơi chiến trường

Quân Trần truy đuổi khẩn trương

Một vùng chiến địa máu hồng thành sông.


#nêubật

#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

TÌNH YÊU TỬ TẾ

 TÌNH YÊU TỬ TẾ (thơ tình)

Duy Sac


Xuân qua anh hết xuân thì

Mùa xuân năm ấy em đi theo người

Bởi em còn chút xuân tươi

Người ta vun vén cho đời em xuân


Anh về tìm lại mùa xuân

Nhưng xuân thì hết nên buồn nao nao

Bây giờ chẳng có xuân nào

Cho anh có những khát khao một thời


Hết xuân anh hết nguồn vui

Bởi xuân anh đã giành người anh thương

Xuân nào anh cũng bình thường

Không còn ham thích yêu đương làm gì


Nên xuân nó có là chi

Có hay không có chẳng gì phải lo

Lo là cái tuổi sắp già

Một mình lủi thủi đi ra đi vào


Đôi khi anh lại chiêm bao

Nhớ về ánh mắt ngày nào nhìn nhau

Những lời âu yếm ngọt ngào

Tưởng chừng tình ấy không bao giờ tàn


Chắc là bởi cái thời gian

Nó trôi nhanh quá thật tàn nhẫn ghê

Cuốn bay hết mọi ước thề

Chỉ còn ngày tháng lê thê nhớ người


Duyên kia theo nước cuốn trôi

Phải chăng do bởi lòng người đổi thay

Hỏi sao trên cuộc đời này

Người ta thường vẫn đắng cay vì tình


Tình là hai chữ niềm tin

Hết tin là cũng hết tình với nhau

Tin là nó phải thế nào

Là ta chung thủy bên nhau trọn đời


Thủy chung khó lắm em ơi

Vì bao cám dỗ cuộc đời ngoài kia

Chỉ cần một chút vỗ về

Quan tâm cảm xúc là đi theo người


Lắm người cũng rất dở hơi

Gen tuông tranh đoạt lại người mình yêu

Gây ra hậu quả rất nhiều

Rồi gieo đau khổ cho nhau cả đời


Hết yêu thì bỏ nhau thôi

Tội gì níu kéo cho đời thêm đau

Nếu yêu dù có thế nào

Người ta vẫn cứ thương nhau không rời


Tình yêu không phải trò chơi

Nó là định mệnh của trời khiến xui

Nên tình mà dở dang rồi

Hôn nhân lận đận cũng đôi ba lần


Lắm cô thành mẹ đơn thân

Than thân trách phận khóc ngày khóc đêm

Lắm anh uất ức hận tình

Cả đời không dám mà tin cô nào


Tại sao chẳng có tại sao

Tại ta chứ có ai nào gây ra

Gieo nhân gặt quả vậy mà

Chỉ cần tử tế là ta có tình.

GIẤC MƠ TÌNH YÊU

 GIẤC MƠ TÌNH YÊU

Duy Sac


Không nhà với lại không xe

Cô nào mà dám theo về mới hay

Có khi hết cả kiếp này

Cũng chưa chắc được cầm tay một người


Nên mình ở vậy đi thôi

Ăn no ngủ kỹ cho đời nó vui

Yêu đương làm khổ cho người

Đến khi tình lỡ cả hai hận thù


Cứ yêu lấy một nàng thơ

Tuy rằng hơi ảo nhưng mà yên tâm

Chẳng lo nàng ấy xem thường

Nàng còn chung thủy yêu thương cả đời


Ngoài kia than thở ỷ ôi

Tình yêu ngang trái bao người khổ đau

Người thì phụ nghĩa tham giàu

Kẻ mê nhan sắc buông câu bạc tình


Nghèo là chắc sẽ bị khinh

Xưa nay đều vậy, nên mình khỏi mơ

Ngoại trừ người ấy ngẫn ngờ

Ma chê, quỷ chạy mới quờ đến ta


Chứ còn nhan sắc điệu đà

Cao sang quý phái người ta kiêu kỳ

Họ nhìn ta chẳng ra chi

Liếc ngang, liếc xéo, xua đi tức thì


Tự mình hiểu phận mình đi

Già rồi còn dám mơ gì cao sang

Nghe qua thật quá đau lòng

Nhưng đời là vậy chẳng trông mong gì


Chiều nay trúng độc đắc đi

Lên đời một cái chuyện gì chả xong

Mua luôn mấy chục cây vàng

Sắm cái nhà lớn cho sang với người


Tiền nhiều là có vợ thôi

Cứ giàu trước đã sau rồi sẽ hay

Tiền vào tươi tỉnh mặt mày

Xóa đi hết mọi đắng cay trước giờ


Nhưng giờ phải tính sao ta ?

Tiền đâu mua nổi mấy tờ số đây

Chắc đem bán nốt đôi giày

Mua hai ba vé cầu may xem nào


Lỡ như nó trật thì sao

Chắc là cơ hội làm giàu mất toi

Mà giày cũng bán luôn rồi

Lấy gì đi lại rong chơi mỗi ngày


Cách nào cho nó hay đây

Chắc là cái số thế này chịu thôi

Cam tâm an phận cho rồi

Một đời uống rượu nhìn trời cũng sang.

TỰ NGẪM MÌNH

 TỰ NGẮM MÌNH

Duy Sac


Mỗi ngày mình cứ soi gương

Nhìn xem nó có bình thường hay không

Soi rồi mình tự nhủ lòng

Mặt mình như vậy thì trông chờ gì


Từ mình nghĩ đến ngoài kia

Người ta nhìn thấy mình thì nghĩ sao

Bạn mình là kiểu người nào

Họ có thật sự kết giao với mình


Mình soi kỹ bản mặt mình

Nó tròn, nó méo, dạng hình ra sao

Rồi mình tự nghĩ xem nào

Bản mặt như vậy ai nào sẽ yêu


Tiền mình trong túi không nhiều

Ngoại hình nó đã về chiều già nua

Tính tình khờ khạo, quê mùa

Có ai chấp nhận giao du thật lòng


Vậy mình có được yêu không

Tại sao họ lại mở lòng với ta

Nghĩ hoài mà nghĩ không ra

Nên mình phải cố nghĩ ra xem nào


Mây cao gặp gió tầng cao

Vậy mình đang ở tầng nào của mây

Chắc là tầng thấp dưới này

Chứ mình sao có thể bay lên trời


Nghĩ quanh nghĩ quẩn vậy thôi

Mà cũng đã hết nửa đời lông bông

Chắc là mình ở tầng không

Tầng không là ở nơi không có tầng.

BẠN MỜI SANG CHƠI

 BẠN MỜI SANG CHƠI

Duy Sac


Hết mùng, bạn nhắn qua nhà

Rằng nhớ ông quá nên mời sang chơi

Dù sao Tết cũng hết rồi

Còn dư mấy món mà tôi chưa dùng


Bạn bè tình cảm lâu năm

Biết ông túng thiếu chẳng làm ăn chi

Đồ thừa chưa nhúng đũa gì

Tôi cho ông hết, lấy đi bạn hiền


Nghe qua mình cứ sướng rên

Đúng là tình bạn bạc tiền phải thua

Nhìn qua mấy món đồ thừa

Quả nhiên ngon thật, bạn chưa có dùng


Tôi liền lụm bọc ni lông

Tay vơ, tay vét hết xong túm vào

Rằng ông thật tốt làm sao

Tình bạn như vậy ai nào dám quên


Đầu năm quả đúng là hên

Chưa gì mà lại có quà thật vui

Cả ngày hôm ấy mình cười

Bởi vì mình vẫn còn người quan tâm


Mồm mình xúc động lầm bầm

Bạn ôi bạn tốt, bạn thân của mình

Mình nghèo mà bạn chẳng khinh

Vậy mà mình lại cứ khinh bạn tồi

GẶP NHAU TRƯỚC CỔNG CHÙA

 GẶP NHAU TRƯỚC CỔNG CHÙA

Duy Sac 2018


Đầu xuân ngồi trước cổng chùa

Vô tình trông thấy người xưa đi vào

Trong tim nó lại nôn nao

Nhưng mình như vậy làm sao gặp người

Cho nên đành tránh mặt thôi

Ai ngờ em lại là người từ bi

Ta đành cúi mặt lầm lỳ

Cố lấy mái tóc che đi đôi phần

Từ xa em bước đến gần

Tay cầm tiền lẻ xong em bào rằng

Anh đi đâu suốt bao năm

Bây giờ sao lại phải làm ăn xin

Em từng cho rất nhiều tiền

Hy vọng anh sẽ dựng lên cơ đồ

Anh ôm ấp những giấc mơ

Em nghe còn nhớ chưa hề có quên

Ta rằng xin lỗi làm phiền

Chẳng hay mình đã từng quen lúc nào

Tôi đây có biết cô đâu

Chắc là nhầm lẫn người nào đó thôi

Em rằng thật đúng anh rồi

Cũng cái giọng nói, dáng người này đây

Tại sao tình cảnh thế này

Anh làm gì vậy sao mà trốn em

Em nào có bắt trả tiền

Chỉ mong anh được bình yên thôi mà

Họ giàu cứ kệ người ta

Anh đua đòi quá bây giờ trắng tay

Em mong, em nhớ từng ngày

Thế mà anh lại vô tình vậy sao

Ta rằng cô nói thế nào

Thôi đừng có nói tào lao bực mình

Cho tiền còn nói linh tinh

Ai nào từng đã có tình với ai

Thôi cô đừng nói dông dài

Công an họ đến là tôi rất phiền

Xin cô hãy để tôi yên

Cảm ơn cô đã cho tiền giúp tôi

Em rằng đúng thật anh rồi

Anh đừng có nói những lời đắng cay

Tình mình bao tháng năm dài

Những ngày xưa ấy chưa phai nhạt mà

Về đi em sẽ bỏ qua

Quên đi tất cả chỉ cần có anh

Duyên ta dù có không thành

Nhưng em không muốn nhìn anh thế này

Nghe em đi khỏi nơi đây

Em đưa anh số tiền này cầm đi

Anh mau đứng dậy rồi về

Ngày mai đến chỗ công ty em làm

Em xin cho một cái chân

Giữ xe, bảo vệ anh làm kiếm ăn

Ta nghe mà tái tê lòng

Nhưng mà mặc cảm nên không nhận lời

Ta rằng cô bớt bớt thôi

Cô đừng thương hại thân tôi làm gì

Xin cô hãy biến giùm đi

Đúng là gặp cái thứ gì đâu không

Ta bèn giả bộ lạnh lùng

Đi luôn một mạch mà không thèm nhìn

Em thì vẫn đứng lặng im

Rưng rưng nước mắt cứ nhìn về ta

Đột nhiên em đứng khóc òa

Chạy theo ôm chặt lấy ta vào lòng

Em rằng anh nhớ em không

Tại sao anh lại đành lòng bỏ em

Bây giờ em đã có tiền

Không lo gì nữa có em đây rồi

Ta rằng cô hãy tha tôi

Phận tôi đã thế này rồi bỏ đi

Ta không có nợ nần gì

Cô ơi cô hãy về đi xin mà

Em rằng duyên nợ đôi ta

Tại sao nó lại thành ra thế này

Trời ơi! Ai có nào hay

Anh ơi anh hãy đi về với em

Ta rằng tôi phận nghèo hèn

Chưa từng gặp gỡ hay quen biết gì

Làm ơn hãy để tôi đi

Người ta đang đứng nhìn kìa rất đông

Cảm ơn cô đã có lòng

Cả đời tôi chẳng quên công ơn này

Nói xong ta chạy đi ngay

Để người ở lại đứng ngây ngất buồn

Đôi dòng nước mắt ta tuôn

Nén lòng nhìn dáng người thương xa dần.

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...