Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

TÌNH YÊU TỬ TẾ

 TÌNH YÊU TỬ TẾ (thơ tình)

Duy Sac


Xuân qua anh hết xuân thì

Mùa xuân năm ấy em đi theo người

Bởi em còn chút xuân tươi

Người ta vun vén cho đời em xuân


Anh về tìm lại mùa xuân

Nhưng xuân thì hết nên buồn nao nao

Bây giờ chẳng có xuân nào

Cho anh có những khát khao một thời


Hết xuân anh hết nguồn vui

Bởi xuân anh đã giành người anh thương

Xuân nào anh cũng bình thường

Không còn ham thích yêu đương làm gì


Nên xuân nó có là chi

Có hay không có chẳng gì phải lo

Lo là cái tuổi sắp già

Một mình lủi thủi đi ra đi vào


Đôi khi anh lại chiêm bao

Nhớ về ánh mắt ngày nào nhìn nhau

Những lời âu yếm ngọt ngào

Tưởng chừng tình ấy không bao giờ tàn


Chắc là bởi cái thời gian

Nó trôi nhanh quá thật tàn nhẫn ghê

Cuốn bay hết mọi ước thề

Chỉ còn ngày tháng lê thê nhớ người


Duyên kia theo nước cuốn trôi

Phải chăng do bởi lòng người đổi thay

Hỏi sao trên cuộc đời này

Người ta thường vẫn đắng cay vì tình


Tình là hai chữ niềm tin

Hết tin là cũng hết tình với nhau

Tin là nó phải thế nào

Là ta chung thủy bên nhau trọn đời


Thủy chung khó lắm em ơi

Vì bao cám dỗ cuộc đời ngoài kia

Chỉ cần một chút vỗ về

Quan tâm cảm xúc là đi theo người


Lắm người cũng rất dở hơi

Gen tuông tranh đoạt lại người mình yêu

Gây ra hậu quả rất nhiều

Rồi gieo đau khổ cho nhau cả đời


Hết yêu thì bỏ nhau thôi

Tội gì níu kéo cho đời thêm đau

Nếu yêu dù có thế nào

Người ta vẫn cứ thương nhau không rời


Tình yêu không phải trò chơi

Nó là định mệnh của trời khiến xui

Nên tình mà dở dang rồi

Hôn nhân lận đận cũng đôi ba lần


Lắm cô thành mẹ đơn thân

Than thân trách phận khóc ngày khóc đêm

Lắm anh uất ức hận tình

Cả đời không dám mà tin cô nào


Tại sao chẳng có tại sao

Tại ta chứ có ai nào gây ra

Gieo nhân gặt quả vậy mà

Chỉ cần tử tế là ta có tình.

GIẤC MƠ TÌNH YÊU

 GIẤC MƠ TÌNH YÊU

Duy Sac


Không nhà với lại không xe

Cô nào mà dám theo về mới hay

Có khi hết cả kiếp này

Cũng chưa chắc được cầm tay một người


Nên mình ở vậy đi thôi

Ăn no ngủ kỹ cho đời nó vui

Yêu đương làm khổ cho người

Đến khi tình lỡ cả hai hận thù


Cứ yêu lấy một nàng thơ

Tuy rằng hơi ảo nhưng mà yên tâm

Chẳng lo nàng ấy xem thường

Nàng còn chung thủy yêu thương cả đời


Ngoài kia than thở ỷ ôi

Tình yêu ngang trái bao người khổ đau

Người thì phụ nghĩa tham giàu

Kẻ mê nhan sắc buông câu bạc tình


Nghèo là chắc sẽ bị khinh

Xưa nay đều vậy, nên mình khỏi mơ

Ngoại trừ người ấy ngẫn ngờ

Ma chê, quỷ chạy mới quờ đến ta


Chứ còn nhan sắc điệu đà

Cao sang quý phái người ta kiêu kỳ

Họ nhìn ta chẳng ra chi

Liếc ngang, liếc xéo, xua đi tức thì


Tự mình hiểu phận mình đi

Già rồi còn dám mơ gì cao sang

Nghe qua thật quá đau lòng

Nhưng đời là vậy chẳng trông mong gì


Chiều nay trúng độc đắc đi

Lên đời một cái chuyện gì chả xong

Mua luôn mấy chục cây vàng

Sắm cái nhà lớn cho sang với người


Tiền nhiều là có vợ thôi

Cứ giàu trước đã sau rồi sẽ hay

Tiền vào tươi tỉnh mặt mày

Xóa đi hết mọi đắng cay trước giờ


Nhưng giờ phải tính sao ta ?

Tiền đâu mua nổi mấy tờ số đây

Chắc đem bán nốt đôi giày

Mua hai ba vé cầu may xem nào


Lỡ như nó trật thì sao

Chắc là cơ hội làm giàu mất toi

Mà giày cũng bán luôn rồi

Lấy gì đi lại rong chơi mỗi ngày


Cách nào cho nó hay đây

Chắc là cái số thế này chịu thôi

Cam tâm an phận cho rồi

Một đời uống rượu nhìn trời cũng sang.

TỰ NGẪM MÌNH

 TỰ NGẮM MÌNH

Duy Sac


Mỗi ngày mình cứ soi gương

Nhìn xem nó có bình thường hay không

Soi rồi mình tự nhủ lòng

Mặt mình như vậy thì trông chờ gì


Từ mình nghĩ đến ngoài kia

Người ta nhìn thấy mình thì nghĩ sao

Bạn mình là kiểu người nào

Họ có thật sự kết giao với mình


Mình soi kỹ bản mặt mình

Nó tròn, nó méo, dạng hình ra sao

Rồi mình tự nghĩ xem nào

Bản mặt như vậy ai nào sẽ yêu


Tiền mình trong túi không nhiều

Ngoại hình nó đã về chiều già nua

Tính tình khờ khạo, quê mùa

Có ai chấp nhận giao du thật lòng


Vậy mình có được yêu không

Tại sao họ lại mở lòng với ta

Nghĩ hoài mà nghĩ không ra

Nên mình phải cố nghĩ ra xem nào


Mây cao gặp gió tầng cao

Vậy mình đang ở tầng nào của mây

Chắc là tầng thấp dưới này

Chứ mình sao có thể bay lên trời


Nghĩ quanh nghĩ quẩn vậy thôi

Mà cũng đã hết nửa đời lông bông

Chắc là mình ở tầng không

Tầng không là ở nơi không có tầng.

BẠN MỜI SANG CHƠI

 BẠN MỜI SANG CHƠI

Duy Sac


Hết mùng, bạn nhắn qua nhà

Rằng nhớ ông quá nên mời sang chơi

Dù sao Tết cũng hết rồi

Còn dư mấy món mà tôi chưa dùng


Bạn bè tình cảm lâu năm

Biết ông túng thiếu chẳng làm ăn chi

Đồ thừa chưa nhúng đũa gì

Tôi cho ông hết, lấy đi bạn hiền


Nghe qua mình cứ sướng rên

Đúng là tình bạn bạc tiền phải thua

Nhìn qua mấy món đồ thừa

Quả nhiên ngon thật, bạn chưa có dùng


Tôi liền lụm bọc ni lông

Tay vơ, tay vét hết xong túm vào

Rằng ông thật tốt làm sao

Tình bạn như vậy ai nào dám quên


Đầu năm quả đúng là hên

Chưa gì mà lại có quà thật vui

Cả ngày hôm ấy mình cười

Bởi vì mình vẫn còn người quan tâm


Mồm mình xúc động lầm bầm

Bạn ôi bạn tốt, bạn thân của mình

Mình nghèo mà bạn chẳng khinh

Vậy mà mình lại cứ khinh bạn tồi

GẶP NHAU TRƯỚC CỔNG CHÙA

 GẶP NHAU TRƯỚC CỔNG CHÙA

Duy Sac 2018


Đầu xuân ngồi trước cổng chùa

Vô tình trông thấy người xưa đi vào

Trong tim nó lại nôn nao

Nhưng mình như vậy làm sao gặp người

Cho nên đành tránh mặt thôi

Ai ngờ em lại là người từ bi

Ta đành cúi mặt lầm lỳ

Cố lấy mái tóc che đi đôi phần

Từ xa em bước đến gần

Tay cầm tiền lẻ xong em bào rằng

Anh đi đâu suốt bao năm

Bây giờ sao lại phải làm ăn xin

Em từng cho rất nhiều tiền

Hy vọng anh sẽ dựng lên cơ đồ

Anh ôm ấp những giấc mơ

Em nghe còn nhớ chưa hề có quên

Ta rằng xin lỗi làm phiền

Chẳng hay mình đã từng quen lúc nào

Tôi đây có biết cô đâu

Chắc là nhầm lẫn người nào đó thôi

Em rằng thật đúng anh rồi

Cũng cái giọng nói, dáng người này đây

Tại sao tình cảnh thế này

Anh làm gì vậy sao mà trốn em

Em nào có bắt trả tiền

Chỉ mong anh được bình yên thôi mà

Họ giàu cứ kệ người ta

Anh đua đòi quá bây giờ trắng tay

Em mong, em nhớ từng ngày

Thế mà anh lại vô tình vậy sao

Ta rằng cô nói thế nào

Thôi đừng có nói tào lao bực mình

Cho tiền còn nói linh tinh

Ai nào từng đã có tình với ai

Thôi cô đừng nói dông dài

Công an họ đến là tôi rất phiền

Xin cô hãy để tôi yên

Cảm ơn cô đã cho tiền giúp tôi

Em rằng đúng thật anh rồi

Anh đừng có nói những lời đắng cay

Tình mình bao tháng năm dài

Những ngày xưa ấy chưa phai nhạt mà

Về đi em sẽ bỏ qua

Quên đi tất cả chỉ cần có anh

Duyên ta dù có không thành

Nhưng em không muốn nhìn anh thế này

Nghe em đi khỏi nơi đây

Em đưa anh số tiền này cầm đi

Anh mau đứng dậy rồi về

Ngày mai đến chỗ công ty em làm

Em xin cho một cái chân

Giữ xe, bảo vệ anh làm kiếm ăn

Ta nghe mà tái tê lòng

Nhưng mà mặc cảm nên không nhận lời

Ta rằng cô bớt bớt thôi

Cô đừng thương hại thân tôi làm gì

Xin cô hãy biến giùm đi

Đúng là gặp cái thứ gì đâu không

Ta bèn giả bộ lạnh lùng

Đi luôn một mạch mà không thèm nhìn

Em thì vẫn đứng lặng im

Rưng rưng nước mắt cứ nhìn về ta

Đột nhiên em đứng khóc òa

Chạy theo ôm chặt lấy ta vào lòng

Em rằng anh nhớ em không

Tại sao anh lại đành lòng bỏ em

Bây giờ em đã có tiền

Không lo gì nữa có em đây rồi

Ta rằng cô hãy tha tôi

Phận tôi đã thế này rồi bỏ đi

Ta không có nợ nần gì

Cô ơi cô hãy về đi xin mà

Em rằng duyên nợ đôi ta

Tại sao nó lại thành ra thế này

Trời ơi! Ai có nào hay

Anh ơi anh hãy đi về với em

Ta rằng tôi phận nghèo hèn

Chưa từng gặp gỡ hay quen biết gì

Làm ơn hãy để tôi đi

Người ta đang đứng nhìn kìa rất đông

Cảm ơn cô đã có lòng

Cả đời tôi chẳng quên công ơn này

Nói xong ta chạy đi ngay

Để người ở lại đứng ngây ngất buồn

Đôi dòng nước mắt ta tuôn

Nén lòng nhìn dáng người thương xa dần.

TÀN PHAI 3

 TÀN PHAI 3 ( Câu chuyện tâm linh)

Duy Sac 2018


Em ơi ! Tình ấy còn đây

Anh luôn giữ nó những ngày tháng qua

Để cho không bị phai nhòa

Để cho muôn kiếp tình ta luân hồi

Tạm thời duyên đến đây thôi

Chỉ mong em sống một đời an yên

Anh đi vào chốn cửa thiền

Buông đi tất cả muộn phiền khổ đau

Chỉ mong em sống sang giàu

Bình an, không có nỗi đau thêm nào

Duyên kia trắc trở vì sao

Anh cũng không biết cách nào gỡ ra

Đôi khi anh nghĩ chắc là

Do từ nhiều kiếp chúng ta nợ nần

Cho nên gặp gỡ rồi thân

Thương nhau một đoạn xong dần dần xa

Tuy tình nghĩa rất mặn mà

Không ai dối trá một lời với nhau

Gia phong luôn giữ làm đầu

Chưa từng ai có buông câu oán hờn

Chân thành tử tế nào hơn

Nhưng sao ta phải đau buồn chia ly

Chắc là có uẩn khúc gì

Nên tình càng lúc nhạt đi từ từ

Nhưng anh vẫn cứ thường mơ

Thấy em hay nói vẫn chờ đợi anh

Rằng ta là mối duyên lành

Nhân duyên tiền định trời xanh an bài

Giấc mơ nó có vẻ sai

Bởi vì hiện tại chúng mình xa nhau

Nên anh suy nghĩ trong đầu

Nghiệp Duyên nó đã ứng vào hai ta

Mình thương nhau rất thật thà

Từng mơ hai đứa chúng ta một nhà

Anh ngồi nghĩ chuyện đã qua

Mới hay tình ấy chỉ là giấc mơ

Tỉnh ra anh thấy mình già

Thanh xuân nó đã rời xa hết rồi

Thương em chỉ biết nhớ thôi

Nhưng mà càng nhớ thì đời càng đau

Muốn buông mà chẳng thể nào

Do tình nó đã in sâu vết hằn

Mặc dù cắt đứt nhiều năm

Đêm nào anh vẫn cứ nằm nhớ em

Hay do anh tính yếu mềm

Lụy tình nhiều quá cho nên nhớ hoài

Nhưng không phải vậy em ơi

Hình như em cũng là người nhớ anh

Anh từng linh cảm nhiều lần

Là em có nhắc đến anh trong đầu

Nhất là những lúc đêm thâu

Linh hồn ta lại bắt đầu tìm nhau

Chuyện này nghĩ cũng nhức đầu

Khó mà lý giải cho sao tỏ tường

Anh không có cách nào buông

Đành đi lên núi tìm đường để quên

Mong rằng nơi chốn cõi thiền

Rừng sâu núi thẳm giúp quên đi tình

Còn em nếu muốn quên anh

Thì em tìm mối mà thành thân đi

Có chồng ôm ấp vỗ về

Chẳng mà mấy chốc quên đi một người

Nhắn em chỉ bấy nhiêu thôi

Cầu em hạnh phúc nửa đời về sau.

TRÚNG MÁNH LỤM VÀNG

 TRÚNG MÁNH LỤM VÀNG

Duy Sac 2018


Năm xưa đi lụm ve chai

Lang thang Đa Phước mấy ngày đói ăn

Đang ngồi buồn ngủ mơ màng

Thấy trong đống rác có vàng ai rơi


Chang chang nắng chiếu chói ngời

Đồng hoang vắng vẻ chẳng ai cạnh mình

Đúng là trời đất hiển linh

Hay là cái phước của mình đến tay


Quả nhiên trên cuộc đời này

Không ai biết trước ngày mai thế nào

Mình gom vàng hết vô bao

Xong rồi mình nhét chúng vào ba lô


Cả ngày hôm đó lần mò

Tìm đến một tiệm họ cho thử vàng

Chủ quầy nói chú mày ngon

Ba chục ký lận, đúng vàng không sai


Tha hồ cho chú mày xài

Cả đời sung sướng khỏi ai dám bì

Trong lòng thấy sướng quá đi

Mình rằng ông có mua thì bán ngay


Chủ rằng với số vàng này

Anh mua để giúp chú mày đó thôi

Chứ anh cũng chẳng có lời

Giá năm mươi tỷ tiền tươi chung liền


Mình nghe mà cứ sướng rên

Rằng nếu được vậy bán liền cho anh

Chuyển vô tài khoản ngân hàng

Mai tôi ra rút làm ăn với đời


Mình vui đến toát mồ hôi

Cả đêm hôm đó đứng ngồi không yên

Đúng là cảm giác nhiều tiền

Người mình thay đổi khác liền chèng ơi


Lần này ta trả thù đời

Tìm mấy thằng bạn từng coi khinh mình

Trước tiên phải đốt nhà tranh

Xây lên năm tấm ngon lành thì thôi


Ha ha ta đã giàu rồi

Mấy đồ cũ nát bỏ thôi cần gì

Vứt luôn quá khứ nghèo đi

Tiền nhiều đầy tủ muốn gì chẳng xong


Ăn chơi cho nó thỏa lòng

Để người yêu cũ đứng trông mà thèm

Anh ghim lời nói của em

Rằng anh là kẻ nghèo hèn đừng yêu


Bây giờ anh có tiền nhiều

Thiếu gì con gái đến yêu anh đầy

Em đừng bén mảng qua đây

Tình xưa nghĩa cũ tầm này bỏ đi


Đang mơ trong lúc li bì

Tự nhiên con chó nó đi luần quần

Thì ra nó đến tìm ăn

Làm mình giật bắn cả người hết lên


Hóa ra mấy bữa không tiền

Ăn mì gói sống cho nên lả người

Nãy giờ chỉ ảo mơ thôi

Chứ mình lười nhác thì trời nào cho.

NHÀN NHỜ NGHÈO

 NHÀN NHỜ NGHÈO

Duy Sac


Nhà nghèo, cuộc sống an nhàn

Quanh năm không bạn ghé thăm lần nào

Nhẹ nhàng cuộc sống thanh tao

Ăn no xong lại đi vào đi ra


Tết về chẳng bạn đến nhà

Khỏi lo nấu nước pha trà đãi ai

Cả ngày ngáp ngắn, ngáp dài

Rượu say xong lại mở đài nghe thơ


Mình nghèo ai dám đợi chờ

Nên mình thoải mái mộng mơ bao người

Quanh đi quẩn lại thế thôi

Cơm nhà ba bữa đủ rồi cần chi


Nghèo không lo mất thứ gì

Đêm nằm ngon giấc li bì vô tư

Lắm hôm trộm nó vào nhà

Nó còn bỏ lại vài ba món đồ


Nghèo làm cuộc sống vô lo

Khỏi yêu, khỏi phải hẹn hò làm chi

Ai thương họ đến tức thì

Nhân duyên mà có khỏi đi đâu tìm


Nghèo nên tâm tính lặng im

Ra đường ai cũng nhìn mình khinh khi

Họ khinh vì lý do gì

Hay họ thèm khát nghèo đi giống mình


Chắc nghèo nên họ mới khinh

Vì họ không được như mình vậy thôi

Đúng là cái thói ở đời

Ai hơn là họ ghét thôi, úi giời !

DUYÊN NÀO CHO TA

 DUYÊN NÀO CHO TA

Duy Sac 


Ngày xuân ta dạo phố đông

Ngắm mai nở dưới nắng hồng lung linh

Nhớ người một thuở bên mình

Tự nhiên ta thấy trong tim bồi hồi

Bây giờ mỗi đứa một nơi

Mình ta lang bạt giữa trời mùa xuân

Nhiều đôi trai gái quây quần

Họ đang vui lễ tình nhân dạt dào

Lang thang không biết đi đâu

Ta bèn đi bộ lên cầu Thủ Thiêm

Bà con ai nấy cũng nhìn

Họ đến khuyên bảo rằng nên đi về

Ta nghe mà phát bực ghê

Rằng tôi đi dạo thế thì đã sao

Phiền chi tới mấy người nào

Tự nhiên cứ nói tào lao nãy giờ

Nói xong ta bước bơ vơ

Loanh quanh như kẻ ngẫn ngờ u mê

Tới lui xong lại đi về

Ta vào quán uống cà phê không đường

Trong lòng nhớ đến người thương

Nghe câu nhạc Trịnh lòng buồn nao nao

Tự dưng nước mắt tuôn trào

Tình xưa khơi lại khát khao một thời

Người ta vui vẻ đi chơi

Còn ta thơ thẩn nhìn trời ngẩn ngơ

Bỗng dưng Hoa điện bất ngờ

Rằng anh có rảnh thì qua em liền

Chiều nay có buổi Tất Niên

Nhớ anh nên điện mời qua nhà hàng

Hay giờ em đánh xe sang

Mình đi cho lẹ, cũng gần đây thôi

Ta rằng em có ý mời

Làm sao từ chối nên em lo gì

Em cho địa chỉ nhanh đi

Anh về tắm rửa xong thì qua luôn

Hoa rằng trễ hẹn em buồn

Tất Niên em muốn có anh vui cùng

Nhớ hen, đừng hứa lung tung

Mấy lần lúc trước anh bùng hết trơn

Lẩn này thất hứa, em hờn

Từ nay cắt đứt không quen biết gì

Thôi anh cứ chuẩn bị đi

Tụi em thu xếp tức thì qua ngay

Anh đi qua chỗ này này

Ở trong tin nhắn, anh coi lại giùm

Nói xong Hoa cúp máy luôn

Ta về sửa soạn một hồi là đi

Vừa qua, Hoa đón tức thì

Rằng em lại nghĩ anh như mọi lần

Quả nhiên nay đến thiệt hen

Tưởng anh khi dễ không thèm qua đây

Thảo rằng thôi cái bà này

Đừng ghẹo ổng nữa, ổng hay ghim thù

Ta rằng hồi trước lu bu

Rất nhiều công chuyện nên là không qua

Năm nay thất nghiệp ở nhà

Ai mời ăn chực là qua ăn liền

Hoa rằng thôi bớt giả điên

Có ai bắt phải trả tiền mà lo

Tụi em cái tính hay đùa

Còn anh hài hước từ xưa tới giờ

Thằng em nó có khóa tu

Xong rồi nên nó cũng vừa tới thôi

Vậy là đông đủ cả rồi

Cuối năm xả stress cho vơi hết sầu

Thế là cả bọn cùng nhau

Đi vào gọi món bắt đầu lên mâm

Trông Hoa có vẻ thâm trầm

Tóc xanh nay đã hoa râm hết rồi

Không còn tươi tắn làn môi

Đúng là em đã hết thời thanh xuân

Mắt nhìn đôi lúc thất thần

Dung nhan ẩn chứa nội tâm rất buồn

Thảo trông còn có chút xuân

Nụ cười rạng rỡ đôi phần tươi hơn

Nhân viên bưng món trên bàn

Hoa rằng nhân dịp cuối năm đến rồi

Cả nhà mình đến chung vui

Cầu cho tình nghĩa cả đời không phai

Nè Long, chị nói thế này

Bữa nay em có anh hai thiệt rồi

Năm sau chị cưới ảnh thôi

Tụi em chắc biết hết rồi phải không

Long rằng sắc sắc không không

Em theo cửa Phật nên lòng vô lo

Tùy duyên tìm đến chị à

Cưỡng cầu sẽ khiến cho ta nặng nề

Cứ cho nó tự nhiên đi

Không ai nói trước được gì chị ơi

Thảo nghe thấy vậy liền cười

Rằng bả nói sảng vậy thôi đó mày

Chứ tao nào có thấy ai

Hẹn hò với bả một ngày nào đâu

Thôi lên bia trước đi nào

Ăn cho nó đã hồi sau tính tiền

Bà Hoa bớt nói luyên thuyên

Về mấy cái chuyện hão huyền nữa đi

Tình yêu là cái quái gì

Tui yêu cho cố giờ đi một mình

Quên đi mấy thứ linh tinh

Ăn chơi cho đã còn tiền còn chơi

Hoa rằng em chớ nặng lời

Yêu đương gì hả, im coi con này

Sao em hỗn với chị hai

Coi chừng tao táng cho mày bạt tai

Đã ngu mà cứ nói hoài

Em còn nói nữa, chị hai từ mày

Thảo rằng xin lỗi chị hai

Tại em chưa hiểu chuyện này là sao

Tưởng hai nói giỡn thế nào

Nếu như mà thiệt em đâu dám đùa

Hoa rằng bớt nói búa xua

Việc này nghiêm túc không đùa được đâu

Chị ngoài bốn chục tuổi đầu

Bây giờ chị muốn làm dâu nhà người

Cho nên chị nói vậy thôi

Còn tùy quyết định của người ta sao

Tánh em nó cứ ào ào

Nói năng thiệt chẳng ra sao, lắm mồm

Thôi im cho để ăn ngon

Chứ mà nói riết chẳng còn gì vui

Lên bia đi chứ mọi người

Trăm phần trăm nhé, cười tươi lên nào

Dù đời dẫu có ra sao

Ta vui thì khó khăn nào chẳng qua

Đang vui, Hoa bỗng khóc òa

Rằng em như một bông hoa sắp tàn

Bao năm lo chuyện làm ăn

Đến nay tuổi đã tứ tuần cô đơn

Nhiều đêm giấc ngủ chập chờn

Ước mong ai đó choàng ôm vào lòng

Ta rằng phận số long đong

Em buồn chi để cho lòng thêm đau

Bây giờ em đã sang giàu

Công danh, sự nghiệp nào đâu thiếu gì

Anh đây chẳng có được chi

Hai bàn tay trắng chưa gì làm nên

Lắm khi trong túi không tiền

Lủi tha lủi thủi mình ên trong nhà

Thương người làm khổ người ta

Trốn tình, trốn nợ ai mà hơn anh

Hoa rằng anh rất chân thành

Bao năm em hiểu tính anh rõ mà

Em đây ghen với cô ta

Ồ không, xin lỗi em là gì đâu

Tụi mình đã có gì nào

Xưa nay bè bạn xã giao thôi mà

Bữa nay em nói luôn ra

Rằng em rất muốn anh là chồng em

Hay anh lại chẳng có thèm

Một người từng bị hủy hôn năm nào

Thảo rằng chị nói thiệt sao

Nhưng mà anh Sắc ổng đâu thương bà

Hoa rằng hai chục năm qua

Từ khi em mới chỉ là nhân viên

Trong tay chưa có nhiều tiền

Anh luôn an ủi động viên mỗi ngày

Giúp em học những điều hay

Cho nên em đã có ngày hôm nay

Ta rằng thôi cái chuyện này

Xem như mình nói đến đây đủ rồi

Tình là duyên nợ mà thôi

Duyên ta có thể là trời chưa se

Nên mình quan hệ bạn bè

Còn về cái chuyện phu thê đừng bàn

Hoa liền ra chỗ hành lang 

Sụt sùi nước mắt hai hàng tuôn rơi

Thảo nhìn thấy mọi chuyện rồi

Rằng là anh thiệt dở hơi quá chừng

Tự nhiên lại nói lung tung

Em chưa hề thấy chị từng khóc ai

Tự nhiên khóc ngắn, khóc dài

Nén lâu dữ lắm nên nay khóc bù

Long rằng ai có Căn Tu

Nhân duyên trắc trở rất là thảm thương

Nhưng mà như vậy bình thường

Trải qua đau khổ rồi thương chính mình

Đây là yếu tố tâm linh

Chỉ mình mới hiểu rõ mình mà thôi

Chị hai vừa nói hết rồi

Vì anh chị ấy đã rơi lệ sầu

Hai người quen quá chừng lâu

Hồi em chưa có cạo đầu đi tu

Hai hai năm tới bây giờ

Vậy mà mỗi kẻ mỗi mơ một người

Đúng là nghịch cảnh trêu ngươi

Ông, bà là những kiểu người gì đây

Lửa gần rơm ở mỗi ngày

Thế mà vẫn để tới nay thiệt tài

Bây giờ tụi nhỏ yêu ai

Quen nhau mới có mấy ngày là xong

Chẳng lo đạo nghĩa vợ chồng

Thích là làm tới mà không ngán gì

Hoa rằng Long hãy im đi

Việc của anh chị em đừng xía vô

Đi tu đừng nói hồ đồ

Người ta nghe thấy khinh cho bây giờ

Nói chung tất cả bỏ qua

Xem như chưa có xảy ra  chuyện gì

Tụi mình vô nhậu tiếp đi

Lát mướn tài xế chở về là xong

Hôm nay Hoa đã mở lòng

Ta nghe thấy nhói bên trong tim mình

Trong đầu cứ nghĩ linh tinh

Nhớ người thương, chợt thương mình đơn côi

YÊU ANH LÀ SAI

 YÊU ANH LÀ SAI

Duy Sac


Thảo nhìn Hoa khóc sụt sùi

Cô ta tiến lại cầm tay nói rằng

Chị hai em quá khổ tâm

Bao năm lo lắng hết cho gia đình

Tàn phai hết cả nét xinh

Già rồi lại cảnh một mình lẻ loi

Đúng là chị quá thiệt thòi

Cuộc đời đúng thiệt không ai mà ngờ

Hoa rằng em khỏi phải lo

Chị làm, chị chịu trước giờ không than

Chắc là do ở phước phần

Em nên chăm sóc bản thân của mình

Bây giờ còn trẻ còn xinh

Kiếm ai mà lập gia đình cùng em

Chị tuy đã có nhiều tiền

Nhưng giờ lớn tuổi cho nên khó tìm

Bởi vì chị hết niềm tin

Nhiều người đến chỉ vì tiền mà thôi

Thằng Long thì nó tu rồi

Nhà ta chắc phước vậy thôi em à

Chuyện này nếu nghĩ sâu xa

Có khi nghiệp quả nhiều đời trả vay

Không ai mà muốn thế này

Số mình nó vậy biết sao bây giờ

Long rằng hai chị đừng lo

Em nghe tâm sự nãy giờ hết trơn

Chẳng chi có thể vẹn toàn

Gia đình ta được bình an đủ rồi

Đều do sắp đặt mà thôi

Đừng nên chấp niệm cho đời khổ đau

Ngày xưa ba má mình giàu

Nhưng rồi phá sản vì sao ai ngờ

Hôm nay gia cảnh nhà ta

Nó thành ra vậy chắc là nghiệp thôi

Với em vậy cũng được rồi

Còn người còn của còn vui chị à

Cần chi so với người ta

Để rồi đố kỵ sẽ là không hay

Nghe xong, Hoa tỉnh mặt mày

Chị em nắm chặt lấy tay nhau cười

Hoa rằng anh Sắc qua chơi

Bữa nay em nói nhiều lời không hay

Mong anh đừng chấp chuyện này

Bởi vì nó chẳng được hay chút nào

Ta rằng anh thấy gì đâu

Ai mà không có nỗi sầu trong tim

Cảm ơn Hoa đã có tình

Nhưng anh thú thật với em thế này

Tụi mình quen biết lâu nay

Đó là duyên nó sắp bày ra thôi

Vạn người anh gặp trong đời

Muốn thân nào dễ có ai lâu bền

Xưa nay hai chữ Nhân Duyên

Vốn là câu chuyện khiến người suy tư

Nghe em tâm sự nãy giờ

Nên anh cũng hiểu em lo rất nhiều

Còn về câu chuyện tình yêu

Chắc là phải nặng nợ nhiều với nhau

Việc này không thể cưỡng cầu

Nếu yêu dễ vậy thì đâu ai buồn

Ngày xưa em bị hủy hôn

Cũng do là nợ không còn mà thôi

Anh đây tin ở ý trời

Với anh mọi thứ đều coi bình thường

Anh và cô ấy từng thương

Cũng nhiều mơ ước về đường tương lai

Nhưng rồi tình chẳng lâu dài

Nhân duyên đứt đoạn tới nay vẫn buồn

Bây giờ anh ở vậy luôn

Bởi tìm người khác là buồn nhân đôi

Buồn vì ta phụ tình người

Buồn vì người mới họ coi thường mình

Em coi bé Thảo rất xinh

Đẹp người, đẹp nết nhưng tình éo le

Người ta từng đã hẹn thề

Nhưng rồi họ lại bỏ đi không nhìn

Thiệt ra những chuyện tâm linh

Nó luôn tồn tại quanh mình lâu nay

Nó đang tiếp diễn hàng ngày

Nhưng mình không thấy nên hay nghi ngờ

Nào đâu dễ gặp người ta

Đúng thời đúng điểm để mà yêu thương

Đều do duyên nó dẫn đường

Quỷ ma đưa lối mới vương được vào

Nhiều người cứ hỏi tại sao

Người mình từng gét lại nhào vô yêu

Có người tính toán đủ điều

Nhưng rồi gặp phải người yêu bạc tình

Lắm cô trẻ đẹp, ngoan, xinh

Lấy chồng cờ bạc, đa tình, lăng nhăng

Có cô vất vả nhọc nhằn

Cả đời lấy phải người không lo làm

Là người ai cũng đều tham

Nhưng không phải muốn là làm được đâu

Giữ gìn cái đức làm đầu

Mọi việc còn lại trời cao an bài

Nếu như anh nói gì sai

Em đừng để bụng chuyện này làm chi

Hoa rằng chuyện nhỏ đáng gì

Tại anh hãy nghĩ quá nhiều đó thôi

Tất Niên vậy cũng vui rồi

Còn tình còn nghĩa mình chơi lâu dài

Nói chung là bấy lâu nay

Em từng có ý tỏ bày cùng anh

Nhưng thôi, như vậy cho lành

Bởi em cũng hiểu tính anh nặng tình

Tại em hay nghĩ linh tinh

Ba má cũng hỏi chuyện mình là sao

Em không biết nói thế nào

Rồi thì lắm kẻ rêu rao đủ điều

Với anh em cũng đã yêu

Bởi vì anh hiểu con người của em

Nhưng nay em biết em lầm

Mong anh đừng có bận tâm làm gì

Đúng như lá số Tử Vi

Anh từng đã chấm quả là không sai

Trải qua ngần ấy năm trời

Những gì anh nói em luôn giữ gìn

Mặc dù đôi lúc không tin

Nhưng mà ngẫm lại đời mình đúng ghê

Bây giờ trước lúc ta về

Em gửi bánh Pía cho anh một thùng

Bia vào xỉn nói lung tung

Thiệt là mắc cỡ, anh đừng chê hen

Nếu như anh có kẹt tiền

Cứ nói một tiếng em đưa cho xài

Long rằng câu chuyện hôm nay

Chắc là nó đã đến ngày xảy ra

Đúng theo sắp đặt thôi mà

Chị hai mới dám nói ra nỗi lòng

Chị ba thấy có đúng không

Chị Hoa đâu có bốc đồng vậy đâu

Nói ra là sẽ nhẹ đầu

Xem như gió cuốn về đâu thì về

Ái tình là biển u mê

Người ta quên hết lối về vì yêu

Chị hai em khổ đã nhiều

Cho nên chị ấy đã yêu anh rồi

Do anh có muốn không thôi

Còn về duyên phận chắc trời đã se

Chuyện này có chút lạ kỳ

Nhưng em thấy chị với anh hợp mà

Hai người ở khoảng cách xa

Tại sao có thể dễ mà gặp nhau

Hồi xưa duyên khởi lúc đầu

Chị em chuẩn bị làm dâu nhà người

Vô tình anh bói cho vui

Ai ngờ nó đúng hết rồi chẳng sai

Đôi khi em nghĩ thế này

Chắc anh với lại chị hai nợ nần

Cho nên mới có thể quen

Rồi thì chị ấy nhân duyên lỡ làng

Anh không hề có chen ngang

Bởi anh đâu biết rõ ràng chuyện chi

Nhưng anh vừa gặp tức thì

Chị em lại bị hủy hôn bất ngờ

Nói rằng do bởi người ta

Chê nhà em khó cũng là chẳng sai

Đã qua hai chục năm dài

Xét về tình cảm chẳng ai thế này

Người ta nhìn đoán ra ngay

Không yêu sao lại suốt ngày tới lui

Theo em duyên ấy định rồi

Tùy anh có muốn không thôi vậy mà

Về duyên anh với người ta

Nó không trọn vẹn cũng là số thôi

Ở đây có sẵn cả rồi

Tại sao nghĩ chuyện xa xôi làm gì

Nhà mình đâu có thiếu chi

Chị em nào bạc bẽo gì với anh

Bây giờ sự nghiệp đã thành

Chỉ cần đồng ý là anh có liền

Hoa rằng thôi, bỏ đi em

Nói chung anh ấy không cần chị đâu

Đều là do chị lúc đầu

Không lường trước sẽ quen lâu thế này

Chẳng qua do mấy năm nay

Chị không chịu nổi tháng ngày cô đơn

Cho nên khơi lại lửa lòng

Muốn mình có một đứa con về già

Bữa nay buột miệng nói ra

Còn về anh ấy không hề có yêu

Thôi em, đừng có nói nhiều

Chị và anh ấy nào yêu đương gì

Tụi mình cũng phải về đi

Ra ngoài mua ít đồ gì biếu ba

Tết này em nhớ về nhà

Đừng đi đâu nữa kẻo ba má buồn

Chắc giờ em cũng về luôn

Bởi lo một lát ngoài đường kẹt xe

Tết này anh rảnh thì về

Đừng thơ thẩn nữa, ở quê em chờ.

Nhớ hen cái gã ngẩn ngơ

Mộng mơ chi mãi cho khờ người thêm.