Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

MÌNH CHIA TAY ĐI

 MÌNH CHIA TAY ĐI

Duy Sac 2000


Em ơi mình chia tay

Bởi anh thấy tình này

Không có gì bền vững

Cho tương lai sau này


Nếu bây giờ chia tay

Tình sẽ còn lưu lại

Kỷ niệm mình rất đẹp

Lưu giữ đến mai đây


Nếu như em cố chấp

Ta yêu vội yêu vàng

Không nghĩ về hậu quả

Sau này đời đắng cay


Anh nói hết ra đây

Bởi vì anh linh cảm

Gia đình em sẽ cấm

Sẽ ép mình chia tay


Mặc dù thương em lắm

Nhưng vẫn phải nói rằng

Hai chúng ta không hợp

Vì mình khác giai tầng


Anh là người ít học

Chỉ lao động chân tay

Em là dân trí thức

Công danh tiến từng ngày


Đỉa mà đeo chân hạc

Người ta nhìn không hay

Gia đình em cũng thấy

Chắc ngăn cản chuyện này


Anh chỉ nói đến đây

Tùy vào em suy nghĩ

Cuộc đời anh nó thế

Tương lai nào để đi


Thôi em hãy đi về

Đừng tìm anh nữa nhé

Ba mẹ em mà biết

Sẽ đau xót vô cùng


Duyên nợ không có đâu

Tại ta hay tưởng tượng

Câu môn đăng hậu đối

Xưa nay chẳng hề sai


Xin lỗi em tháng ngày

Anh làm phiền em quá

Những gì em đã tặng

Anh ghi ơn suốt đời


Tạm biệt nhé em yêu

Anh về với chính mình

Ta không cùng đẳng cấp

Chúc em đời hiển vinh.

EM ĐỪNG TÌM ANH

 EM ĐỪNG TÌM ANH

Duy Sac 2000


Em đi về đi

Tìm anh làm gì

Nhà anh chỉ thế

Nào dám mơ cao

Em đừng thương hại

Anh chẳng cần đâu

Nhà em sang giàu

Tụi mình không xứng

Cho anh xin lỗi

Những chuyện vừa qua

Vì anh ảo tưởng

Tình là như mơ

Nên anh cố chấp

Yêu liều yêu ngu

Em đừng đến nữa

Anh chẳng có gì

Không nghề không nghiệp

Cuộc sống lông bông

Anh không đèo bồng

Làm phiền em nữa

Những gì anh hứa

Em hãy quên đi

Mẹ em nói thế

Anh hiểu hết rồi

Xem như anh tồi

Nói lời giả dối

Để mong với tới

Cuộc sống cao sang

Nhà em đàng hoàng

Danh gia vọng tộc

Gia đình trí thức

Nhiều đời hiển vinh

Em đừng vì anh

Để rồi phải khổ

Mẹ cha xấu hổ

Vì đứa con hư

Tình chẳng là gì

Chẳng qua cảm xúc

Nó đến tùy lúc

Hết rồi lại thôi

Em xa anh rồi

Thời gian gió cuốn

Không còn gặp nhau

Là quên tất cả

Sau này người khác

Danh giá hơn anh

Môn đăng hậu đối

Thương em chân thành

Em đừng tìm anh

Mất thời gian lắm

Gia đình em cấm

Rồi khó xử ra

Chuyện của hai ta

Xem như chưa có

Còn chuyện quá khứ

Để gió cuốn đi

Anh chẳng là gì

Trong đời em cả

Quên anh em nhé

Xấu tính lại nghèo

Lợi dụng đèo bồng

Bất tài khoác loác

Em hãy về đi

Níu kéo làm gì

Về đi em nhé

Hãy vì mẹ cha.

MƯA BUỒN

 MƯA BUỒN

Duy Sac 2000


Trời mưa to quá

Cây già trút lá

Phố xá bầy hầy

Nước đầy rác thải

Trời mưa to vậy

Bao giờ tạnh đây

Cứ mưa kiểu này

Sao làm ăn được

Nhà tôn vách gỗ

Mối mọt lung tung

Nước đọng dưới sàn

Muỗi mòng sinh sản

Trước nhà ao trũng

Rác đống như gò

Bao mầm bệnh tật

Từ đó mà ra

Mưa gì kinh quá

Cứ như hận thù

Ầm ầm nước đổ

Chẳng khác cuồng phong

Nhà dột long tong

Làm sao mà ngủ

Nước ngập chân tủ

Mấp mé cạnh giường

Đồ đạc nó trôi

Chắc mai mất hết

Quanh đây cúp điện

Tăm tối thế này

Cách nào thoát được

Cái cảnh này đây

Ngoài kia phố lớn

Đường sạch, hè sang

Người ta sung sướng

Sống cảnh an nhàn

Nhà mình lao động

Bữa đói bữa no

Bát cơm bụi bặm

Thực phẩm không lành

Cũng cố mà ăn

Để còn tồn tại

Tương lai mờ mịt

Như nước ao tù

Cuộc đời dốt nát

Ai cũng dễ hư

Ôi đời khốn khổ

Biết sao bây giờ

Mưa kia khốn nạn

Đày đọa đời ta

Còn bao cảnh nhà

Sống trong dột nát

Ngoại ô ổ chuột

Kiếp sống cơ hàn

Bọn trẻ lang thang

Vày trong đống rác

U mê khúc nhạc

Ru ngủ lòng người

Rằng đời vô thường

Bình an là đủ

Ai mà biết đủ

Nó như thế nào

Có chưa mà đủ

Nhạc quá tào lao

Nhà bên kinh tụng

Nhân quả ba đời

Nghèo là do nghiệp

Muốn giàu phải tu

Tăm tối u mê

Chỉ lo cầu khấn

Mình không chịu học

Bảo thủ kiêu căng

Tin vào số phận

Đời còn thảm thương.

CHỜ CƠM

 CHỜ CƠM 

Duy Sac 2000


Em đi đâu vậy

Mà giờ mới về

Em ăn cơm chưa

Có khoai lang luộc

Em ăn đỡ đói

Hôm nay hết tiền

Chỉ có vậy thôi

Mai mốt đi đâu

Nhớ nhắn một câu

Để người ở nhà

Đỡ nhiều lo lắng

Dạo này khốn khó

Tiết kiệm chi tiêu

Em bớt mua sắm

Quần áo còn nhiều

Đủ các loại tiền

Gia tăng chi phí

Nếu mà phung phí

Lấy gì mà ăn

Tiền nhà, tiền điện

Tiền xăng, tiền ga

Rồi tiền sinh hoạt

Ăn uống hàng ngày

Việc làm bây giờ

Đồng lương ít ỏi

Tăng ca, tăng kíp

Sức khỏe hao mòn

Đề phòng đau ốm

Giành tiền thuốc men

Nhà mình túng thiếu

Tiết kiệm sẽ hơn

Bạn bè dù thân

Họ còn gia đình

Chẳng ai có rảnh

Giúp đỡ cho mình

Quan hệ nhiều quá

Chỉ mất thời gian

Lúc gặp khó khăn

Chỉ ta là biết

Nên đừng thân thiết

Qua lại nhiều người

Họ giống mình thôi

Chẳng ai khá giả

Mình nhờ họ quá

Rồi họ khinh mình

Đấy anh nói vậy

Em tự nghĩ xem

Còn không nghĩ được

Mà bỏ ngoài tai

Thì thôi khỏi nói

Cho nó nhẹ lòng

Đi vào mà ăn

Để mà lấy sức

Rồi đi ngủ sớm

Lo việc ngày mai

Cuộc đời lâu dài

Nào đâu vài bữa

Nó mà đổ bệnh

Thì khổ cả đời

Anh nói vậy thôi

Tùy em suy nghĩ

SAY SỈN

 SAY SỈN

Duy Sac


Mỗi khi mỏi gối đau lưng

Lại thêm cái bệnh tay rung liên hồi

Kèm theo lạnh toát mồ hôi

Uống ly rượu đế một hồi tỉnh ngay


Rượu vào là hết rung tay

Cả đêm không ngủ loay hoay mơ màng

Tinh thần sảng khoái nhẹ nhàng

Càng say càng thấy mình sang hơn người


Rượu cho quên hết cuộc đời

Quên cay, quên đắng, quên người mình thương

Rượu vào ai dám coi thường

Gặp mình là họ tránh đường hết thôi


Tham lam là thói của người

Bình thường là vậy nên thôi đừng bàn

Đời ta quan trọng bình an

Còn về chuyện khác khỏi cần phải lo


Khôn ngoan trời cũng chẳng cho

Mưu toan chưa chắc sẽ là hơn ai

Ăn no ngủ kỹ mỗi ngày

Thảnh thơi sáng sỉn chiều say gì bằng.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

BÀN TÁN

 ( Bài thơ )BÀN TÁN

Duy Sac


Người ta bàn tới bàn lui

Bàn đi bàn lại bàn lùi là xong

Bàn là bàn ủi lòng vòng

Bàn quanh bàn quẩn bàn xong bàn lùi

Bàn lên bàn xuống bàn vui

Bàn qua bàn lại bàn cười bàn khen

Bàn ngoài bàn dưới bàn trên

Bàn nào bày nấy ai bàn ai không

Bàn tôm bàn cá bàn còng

Bàn con bàn đứa bàn ông bàn bà

Bàn vào xong lại bàn ra

Bàn lươn bàn trạch bàn gà bàn ngan

Bàn chồn bàn cáo đầy bàn

Bàn gian bàn lận bàn ăn sao nhiều

Bàn nhiều thành lại nói điêu

Bàn gì cũng thế toàn điều tào lao


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

KHI MÀN ĐÊM BUÔNG XUỒNG

 KHI MÀN ĐÊM BUÔNG XUỐNG

Duy Sac 2009


Đêm cô tịch buông màu đen sâu thẳm

Kiếp nhân sinh trằn trọc những lo toan

Trong tâm tư phân tích nỗi nhọc nhằn

Lợi và hại làm sao cho thỏa đáng


Đêm dằn vặt lắm dư âm xưa cũ

Việc tương lai khao khát sẽ mau thành

Trăn trở mãi mà không sao ngủ được

Ngày qua ngày chỉ thấy mất thời gian


Ai chưa ngủ hay vẫn còn đang thức

Ước mơ gì mà thao thức canh dài

Rồi có chắc ngày mai mình như vậy

Hay chỉ là dự định muốn vậy thôi


Em bên ai có hạnh phúc với người

Hay thút thít từng đêm tuôn nước mắt

Bởi ký ức tình xưa luôn khơi dậy

Khiến tâm tư ray rứt suốt canh thâu


Ai nhớ ai trong những lúc đêm dài

Ai cay đắng cứ ôm hoài dĩ vãng

Ai uất nghẹn do sai lầm tính toán

Ai khổ đau khi thua thiệt người đời


Rồi có ai đang thù hận với ai

Đang ấp ủ những mưu sâu trả đũa

Đêm từng đêm khơi lên lòng hiểm độc

Chỉ mong sao giành chiến thắng về mình


Đêm cô tịch nhưng lòng người xao động

Trong màn đêm ta nghe tiếng thở mình

Nghe tiếng dế, tiếng côn trùng rỉ rả

Nghe trái tim bao cảm xúc lang man


Ôi màn đêm khơi lên những lo toan

Ai có thật đã bình an giấc ngủ

Ai có thật nhẹ nhàng ngân tiếng ngáy

Có ai không đang say giấc đêm dài.

TIÊU DIÊU CA

 TIÊU DIÊU CA

Duy Sac 2019


Tiêu diêu đời lang bạt

Muốn buông bỏ hồng trần

Nhưng tim còn vương vấn

Những chân tình của em


Câu chuyện này khó hiểu

Nó cũng rất bình thường

Tại sao mình cố chấp

Nhớ hoài một người thương


Đắm chìm trong men rượu

Mơ màng lúc cơn say

Nước mắt tuôn giàn dụa

Nghĩ tình sao đắng cay


Tình phải chăng đau khổ

Như họ nói xưa nay

Hay tại mình mới thế

Người ta thấy bình thường


Cũng có là gì nhỉ

Chỉ nhi nữ thường tình

Không giai nhân tuyệt sắc

Chẳng quyền quý cao sang


Tại sao ta vương vấn

Không thể nào dứt ra

Suy nghĩ hoài không hiểu

Hay là nghiệp của ta


Muốn tiêu diêu tự tại

Thanh thản để nhìn trăng

Gieo vần thơ thanh thoát

Để cho tâm nhẹ nhàng


Làm sao để thoát ra

Mối tình đầy kỳ lạ

Như là trời giáng xuống

Khổ cả đời chúng ta

THAM VỌNG

 THAM VỌNG

Duy Sac 2006


Thiên hạ như bàn cờ

Lòng người đen như mực

Ta nhìn nhau dò dẫm

Rình mò nói từng câu


Vàng rải đầy mặt đất

Ai cũng giả vờ mù

Nhưng trong lòng toan tính

Phần nào mới là hơn


Thế là ta gườm nhau

Mưu sâu ở trong đầu

Trước mặt cười đểu cáng

Sau lưng ngầm giấu dao


Cúi chào, bắt tay nhau

Quay lưng là tham vọng

Ta đều ôm giấc mộng

Tất cả đều của ta


Rồi cái gì của ta

Chẳng cái gì có cả

Hơn người ta cái mộ

Gọi là đời vinh quang.

CHƠI VÕ LÂM

 CHƠI VÕ LÂM

Duy Sac 2006


Anh tạo nick oánh game giải trí

Vào giang hồ phiêu bạt đó đây

Luyện cho kinh nghiệm dạn dày

Rồi lên đẳng cấp làm tay anh hùng


Bao môn phái anh đều lĩnh hội

Những võ công tuyệt đỉnh thế gian

Bởi yêu ánh mắt của nàng

Cho nên anh lập một bang của mình


Sau những cuộc thanh trừng tàn khốc

Bang của anh đã top ser - ver

Bạc vàng tuôn đến hàng giờ

Võ lâm hiệp khách luôn mơ được vào


Em mến mộ nên em tìm đến

Những dòng tin đầy những yêu thương

Hai ta hành lý lên đường

Giai nhân kiếp khách muôn phương giang hồ


Tình yêu đẹp trải bao năm tháng

Đỉnh Hoa Sơn ta đã ước thề

Trăm năm sẽ chẳng chia ly

Tình ta muôn kiếp vẫn là sắt son


Tại đại hội võ lâm minh chủ

Anh một mình đấu với quần hùng

Bao nhiêu tuyệt thế võ công

Anh đều thể hiện hết lòng vì em


Bỗng bang phái có người phản bội

Nó cuỗm đi ngân lượng bạc vàng

Khiến cho bang hội ly tan

Anh em đành phải cơ hàn bôn ba


Lời hẹn của tôi ta ngày ấy

Bỗng dưng sao em lại vội quên

Anh ôm mãi một nỗi buồn

Thất tình, anh đến Hoa Sơn một mình


Nuốt nước mắt đau tình dang dở

Thân giang hồ cù bất cù bơ

Thương người vô bến vô bờ

Sao người lại vội bỏ ta một mình


Anh cứ mãi độc hành vạn lý

Bọn giang hồ truy đuổi ngày đêm

Trăng vàng buông ánh trước thềm

Anh lại cứ ngỡ là em trở về


Thật đau xót một đời kiếm khách

Bao chiến công hiển hách lẫy lừng

Hết tiền anh cũng phải ngưng

Bây giờ xóa nick vì buồn nhớ em.

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...