Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

EM ƠI EM Ở ĐÂU

 EM ƠI EM Ở ĐÂU

Duy Sac


Em đang ở nơi đâu em yêu hỡi?

Em nghe không còi báo động hú vang

Tiếng máy bay gầm rú khắp bầu trời

Tiếng tên lửa vụt qua đầu như chớp


Em có xem những dòng tin anh nhắn

Em ở đâu sao không thấy phản hồi

Đêm hôm qua hầm trú ẩn trúng bom

Tiếng gào khóc nghe thật là thê thảm


Tại sao vậy, đời thanh bình mới đó

Mà hôm nay thù hận đã dâng tràn

Quê hương em nhà cửa bị tan hoang

Đất nước anh đang chìm trong đổ nát


Ôi đau xót, đủ bao nhiêu nước mắt

Để khóc cho thảm cảnh quá đau thương

Hai chúng ta giờ đối diện chiến trường

Đành phải hận thù nhau không khoan nhượng


Em yêu ơi, tình yêu xưa còn đó

Trái tim anh vẫn lưu giữ không quên

Dù hôm nay ta đối địch hai đầu

Anh hy vọng sẽ có ngày tái hợp


Em ơi em, anh nhớ em biết mấy

Nhưng lúc này không biết phải sao đây

Khi ngoài kia ngùn ngụt lửa căm thù

Đành ly biệt, hãy bình an em nhé!

TÌNH NGƯỜI

 TÌNH NGƯỜI 

Duy Sac


Rồi ngày mai thế giới buồn thê thảm

Đêm từng đêm còi báo động hét vang

Tình con người như vệt dài pháo sáng

Ta nhìn nhau bằng viên đạn hận thù


Rồi ngày mai thế giới sẽ tan hoang

Trời đầy lửa, khói bom bay mù mịt

Rúc trong hầm ta ngẹn ngào thút thít

Mới hiểu rằng ta tàn ác vậy sao


Rồi ngày mai em còn nhớ đến anh

Khi hai ta ở hai đầu trận tuyến

Quê hương em trong hoang tàn đổ nát

Đất nước anh xương trắng đắp thành gò


Tình chúng mình đành đứt đoạn từ đầy

Anh và em không thể nào phản quốc

Đành vậy thôi chúng ta nên đối địch

Mất hay còn xin hãy nhớ về nhau


Bài thơ nào cũng kết thúc mà thôi

Không thể tả được lòng người độc ác

Ôm oán hận khiến ta thành gian trá

Nên nụ cười chỉ ẩn chứa điêu ngoa


Em ở đâu còn nhớ anh không nhỉ

Anh nơi này vẫn còn nhớ về em

Hai chúng ta từng thắm thiết mặn nồng

Hy vọng sẽ có một ngày tái ngộ.

MÊ MUỘI

 MÊ MUỘI

Duy Sac


U mê nhiều quá hóa ngu

Thầy tu chứ có đã là gì đâu

Chỉ cần thờ Phật trên đầu

Tin vào Chánh Pháp chẳng bao giờ lầm


U mê nhiều quá thành hâm

Tưởng mình giác ngộ ở tầm vĩ mô

Đến khi tỉnh giấc hồ đồ

Mới hay mình cũng tự tu được mà


Cần gì tin ở thầy bà

Tin mình trước hết mới là người khôn

Tu sao thanh tịnh tâm hồn

Sân, si buông bỏ, bớt ôm u sầu


Cần gì tìm kiếm ở đâu

Hay là ta thích mưu cầu thú vui

Cho nên ra vẻ hơn người

U mê ảo tưởng để rồi oán than


Oán gì bằng oán bản thân

Ăn no rửng mỡ thích làm ta đây

Hận gì bằng hận thân này

Kiêu căng háo thắng đắng cay phải rồi.


Nghiệp kia ta tạo mà thôi

Tự ta tìm đến chứ người nào mong

Đâm đầu tự đút vào tròng

Mất công, mất của, hận dâng ngập đầu.

THÚ VUI

 THÚ VUI 

Duy Sac


Làm thơ là vui nhất

Nhẹ nhàng ta vui chơi

Hơi đâu lý với luận

Vĩ đại và vĩ mô


Lắm mồm nói hồ đồ

Họa trên trời giáng xuống

Khi ấy lại luống cuống

Mặt xanh như lá dừa


Gì hơn rượu và thơ

Chẳng có gì hơn được

Cao sang và quý phái

Đẳng cấp giới thượng lưu


Tuổi già thế là vui

Sáng mình đi thể giục

Tối mình ngồi nhắm rượu

Mơ về một nàng thơ

TÀN TÍCH

 TÀN TÍCH

Duy Sac 


Thế giới này buồn quá phải không em

Vạn năm qua, loài người luôn đấu đá

Từ những ngày trên người đầy lông lá

Đến hôm nay nhung lụa khoác đầy người


Thế giới buồn, máu chảy suốt vạn năm

Đông sang Tây đâu đâu đều như vậy

Rất nhiều nền văn minh thành tro bụi

Cũng vì tham, vì hận nó sinh ra


Biết bao giờ thế giới hết can qua

Hay mai đây tất cả vào trận chiến

Ai còn lại sẽ là người bước tiếp

Kẻ ra đi lại tiếp tục luân hồi


Thế giới buồn bao tàn tích ngàn năm

Chúng đứng đó như những bia tưởng niệm

Đâu một thời từng huy hoàng tráng lệ

Nay chỉ còn gạch đá đứng phơi sương


Ôi loài người ác độc đến tận cùng

Chắc không có điều gì mà tả nổi

Đời này lại đời sau luôn tiếp nối

Cứ cuồng quay trong thù hận hờn căm.

NHỚ EM VÌ SAO

 NHỚ EM VÌ SAO

Duy Sac


Anh nhớ em bởi vì nỗi nhớ

Nói thật ra anh chẳng hiểu sao

Nhưng cứ nhớ mà không biết chán

Chỉ nhớ thôi không biết làm sao


Nếu bảo nhớ là tình cũng đúng

Hay gọi là thương đã in sâu

Quên không được nên đành phải nhớ

Không có ai có thể thay vào


Anh từng đã thử tìm người khác

Để  xem mình liệu có quên không

Nhưng rốt cuộc chẳng ai như vậy

Chỉ có em độc chiếm tâm hồn


Thôi đành nhớ một người phải nhớ

Nhớ cũng thành một cái thú vui

Nhìn tấm ảnh từng đêm tâm sự

Cũng xem là ta có người thương


Đời kệ nó ai đàm ai tiếu

Đời của ta ta cứ bước đi

Đã từng yêu và đã được yêu

Hạnh phúc đó mấy ai có được


Buồn em nhỉ, mà thôi dĩ vãng

Tương lai còn phía trước rất nhiều

Anh vẫn vậy, vẫn thương lặng lẽ

Một người thương từng đã thương anh.

NƠI TA ĐÃ TỪNG QUA

 NƠI TA ĐÃ TỪNG QUA

Duy Sac


Nơi ấy đã từng là quá khứ

Có nhiều vui, cũng có lắm buồn

Ta không thể nào quên đi được

Bởi nếu quên, ta lạc lối đi


Những năm tháng mà mình từng có 

Đã định hình suy nghĩ hai ta

Anh không xóa cũng không tiếc nuối

Bởi nó thành anh của hôm nay


Tình yêu kia như một phép màu

Nó giúp ta lớn lên mạnh mẽ

Giúp ta yêu thân mình trước hết

Sau là yêu đến với mọi người


Em từng khóc, từng đau tuyệt vọng

Anh đắng cay tủi nhục muôn phần

Tình còn đó đã thành ký ức

Vì đau nên ta biết mình yêu


Nếu quên được tình yêu dễ vậy

Chắc không ai biết khóc vì yêu

Nên trên những đường xưa lối cũ

Luôn in sâu những mối tình đau

GÙ CŨNG LÊN THEO

 GÌ CŨNG LÊN THEO

Duy Sac


Sáng ra vừa bảnh mắt

Bà Tư đầu xóm cười

Rằng xăng lên rồi đó

Tiền lời cũng tăng theo


Nợ gì dai như đỉa

Hẹn hoài chẳng thấy đâu

Năm này qua năm khác

Mà lên mạng làm màu


Tao cho mày hạn chót

Từ nay đến cuối tuần

Nếu như không có trả

Tao cào nhà mày ra


Nhìn cái bản mặt mày

Tao thiệt là mắc ói

Nói tào lao thiên địa

Toàn những chuyện dở hơi


Tao nói thiệt chẳng chơi

Mày lo mà trả gấp

Vàng, xăng lên ráo trọi

Cái gì nó cũng lên


Nhớ những gì tao nói

Lo mà trả cho nhanh

Kẻo tao qua tao chửi

Mày cắm đầu mà đi


Đúng là ngày lựu đạn

Mới sáng sớm tinh mơ

Bả chơi cho một vố

Như dội nước lên đầu


Không biết giờ tính sao

Thôi trốn luôn cho lẹ

Lỡ bả qua bả chửi

Chắc chui xuống đất luôn


Ghé vô quán em Hường

Gọi cà phê không đường

Em rằng nay lên giá

Tại xăng nó đã lên


Em rằng nay kẹt lắm

Không bán thiếu nữa đâu

Anh uống hoài không trả

Em không biết làm sao


Rồi em đưa cuốn sổ

Này là nợ nhiêu đây

Hơn hai mươi trang giấy

Cũng gần một năm trời


Bữa nay không thiếu nữa

Có uống không thì tùy

Người gì mà chai mặt

Nghèo còn sỹ, lười làm


Nghe xong mình tối mặt

Lủi thủi chạy về nhà

Đóng cửa phòng nằm ngủ

Cho ngày xui nó qua

CHƠI TỚI LUÔN ĐI

 CHƠI TỚI LUÔN ĐI

Duy Sac


Còn gì nữa để mà luyến tiếc

Banh hết rồi chơi tới luôn đi

Đời ai chẳng có ngày sẽ ngỏm

Hãy chơi cho đáng mặt anh hùng


Đừng lải nhải đôi co chi mệt

Có bao nhiêu xào hết bấy nhiêu

Cho thiên hạ một phen biết mặt

Rằng ta đây tài nghệ cỡ nào


Nếu tử tế đã không như vậy

Bọn điêu ngoa úp sọt nửa đêm

Nó đã vậy thì mình cũng vậy

Nhân nghĩa gì với cái ngữ này


Dù sao cũng chẳng còn gì nữa

Nát nữa rồi thêm nát sợ chi

Nếu bỏ cuộc tức là quy phục

Phục một lần là nhục muôn thu


Tới luôn đi còn ngán cái gì

Chơi tới bến cho người ta nể

Chơi cho biết thế nào lễ độ

Lùi bây giờ là hủy cơ đồ


Hãy chơi tới chơi cho hết sức

Bởi tụi kia nó cũng không buông

Cứ chơi cho banh hết sợ gì

Chơi cho sử lưu danh muôn thuở.

NGẮM HOÀNG HÔN

 NGẮM HOÀNG HÔN

Duy Sac


Ai đang ngắm hoàng hôn

Giữa chiều tà đỏ úa

Ánh vàng loang ngọn cỏ

Nắng trải giữa sông dài


Ai đang nhớ về ai

Những năm dài xa cách

Nỗi buồn nào day dứt

Tình xưa nuối tiếc hoài


Sông xô ngàn đợt sóng

Cuốn theo tình mãi xa

Ai còn chờ ai nữa

Lang thang chẳng biết nhà


Chiều nay còn bao chiều

Cho lòng ai thêm nhớ

Buồn chi sao hoài vậy

Tình yêu có là gì


Thời gian cứ mãi đi

Như vòng xoay vô tận

Ai rồi ai nào biết

Từng đã một thời yêu.