Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

ĐI NHẬU

 ĐI NHẬU

Duy Sac


Chiều mưa buồn quá mình đi nhậu

Cho cái men cay nó đọa đày

Đời còn gì nữa mà để mất

Vất vả bao năm vẫn trắng tay


Muốn buông bỏ hết cho đời nhẹ

Cũng chẳng có gì để mà buông

Tình , tiền , danh phận đều không có

Chỉ mấy câu thơ giống ếch kêu


Nam nhi sự nghiệp mà không có

Yêu đương chỉ làm khổ người ta

Bao năm ăn học thành công cốc

Nay mơ trúng số mỗi buổi chiều


Nhà cao cửa rộng chưa từng ở

Cao lương mỹ vị chẳng biết tên

Du lịch đó đây xem trên mạng

Tình là tưởng tượng để có thôi


Kiên trì không có xem như bỏ

Chụp giựt mọi nơi khiến dở người

Muốn ăn quả ngọt mà hấp tấp

Chỉ được quả xanh, đắng, chát thôi


Chắc do bản tính đua đòi quá

Ra vẻ ta đây với mọi người

Tài năng không có còn khoác loác

Thất bại ta đành phải gánh thôi


Than thân trách phận với mọi người

Tự mình làm nhục chính mình thôi

Nhưng còn gì nữa mà để nhục

Đành cứ say thôi để quên đời

BA XÀM

 BA XÀM

Duy Sac


Không ngờ hồi nhỏ bị khùng

Lớn lên suy nghĩ lung tung thế này

Bây giờ sáng xỉn chiều say

Rượu vài ba lít suốt ngày lai rai


Điên rồi nên nói suốt ngày

Tào lao thiên địa đông tây ba xàm

Người ta ai cũng thành công

Ta thì họ gọi là thằng bá dơ


Học vài ba chữ i tờ

Tưởng như mình đã tinh hoa đầy người

Bạn bè thấy tội nên thôi

Chẳng ai thèm nói một lời khuyên can


Gàn thì cũng chẳng phải gàn

Mà là tại dốt nên ăn nói càn

Nhiều khi nghĩ cũng tủi thân

Nhưng tủi gì nữa vì thân sắp tàn

PHÒNG DẠI

 PHÒNG DẠI

Duy Sac 2009


Mùa hè cẩn thận chó, mèo

Cái mầm bệnh dại nó gieo vào người

Bệnh này không phải chuyện chơi

Chó, mèo mắc bệnh cắn người là nguy

Phải tiêm phòng dại đúng kỳ

Đừng thả rong chó cho đi ngoài đường

Chó to phải rọ mõm luôn

Chó mà be bé chớ ôm vào lòng

Ngoài ra mèo, chó rụng lông

Kẻo mà nó dính vào mồm lúc ăn

Dại là loại bệnh kinh hoàng

Nếu mà dính phải là tan cuộc đời

Chó, mèo làm cảnh để chơi

Sao mà sánh với con người chúng ta

AN PHẬN BÌNH YÊN

 AN PHẬN BÌNH YÊN

Duy Sac


Khi ta hiểu Đạo Trời

Và hiểu rõ lòng người

Cuộc đời luôn bình thản

Mặc cho nó cứ trôi


Vui cũng giống như buồn

Chẳng qua là cảm xúc

Nó có rồi lại hết

Không gì để bận tâm


Ân, oán hay tình nghĩa

Đều là nghiệp trả vay

Muốn cũng không có được

Nếu có khó khước từ


Đạo Trời luôn như vậy

Mỗi người có số phần

Ta không can thiệp được

Nhân quả của người ta


Mà dù có thế nào

Con người đều sẽ chết

Sống lâu hay sống ngắn

Lá số đã định rồi


Nếu ta muốn thay đời

Cải đi phần số mệnh

Chắc là ta phải đổi

Bằng thứ khác lớn hơn


Nên cứ sống nhẹ nhàng

Gì đến rồi cũng đến

Ta dù khôn đến mấy

Cũng không thể qua trời

BÌNH YÊN

 BÌNH YÊN


Chiến tranh bom đạn kinh hoàng quá

Mới hiểu cha ông rất kiên cường

Ngày xưa kháng chiến đầy gian khổ

Chiến thắng xây bằng núi máu xương


Thanh bình thống nhất ai chẳng muốn

Nhưng nếu giặc thù lại xâm lăng

Chẳng lẽ ngồi yên nhìn nạn nước

Thanh niên phải quyết chí xung phong


Ngàn năm xưa ấy còn lưu mãi

Bao những chiến công rất oai hùng

Từ trận Bạch Đằng xây độc lập

Đại Việt vang danh đến muôn đời


Duy Sac

ẾCH ỘP

 ẾCH ỘP

Duy Sac


Ngồi trong cái xó nhà

Buông những lời cuồng ngôn

Nghĩ là mình khôn lắm

Người ta chẳng biết gì


Văn với lại chả thơ

Như riềng sả lá mơ

Chẳng khác gì nói hùa

Thế là hay rồi đấy


Ta đã là gì đây

Ở trên cõi đời này

Mà ai thèm có biết

Ta dù có là ai


Thôi ta là con ếch

Ếch cứ kêu ộp ộp

Tự kêu rồi tự nghe

Như thế là tự mãn


Ếch ộp là ếch ộp

Ngoài kia mơ lốp đốp

Nước cứ rơi lộp độp

Ếch vui nhảy chồm chồm


Trời ơi vui quá đi

Vui ơi là quá vui

Ếch ộp là ếch ộp

Mưa rào là ếch kêu

TÂM TƯ SÂU KÍN

 TÂM TƯ SÂU KÍN

Duy Sac


Lòng dạ người ta hiểm

Nhưng họ rất hay cười

Nói những lời tử tế

Nhân, lễ, nghĩa răn đời


Biết bao lời hoa mỹ

Câu đạo đức sáng ngời

Nào nết na thùy mị

Rồi đức hạnh, thủy chung


Nào là uy với tín

Nào lễ nghĩa, trung thành

Nào đền ơn đáp nghĩa

Đủ lý lẽ cao vời


Nghe cho để vui thôi

Tin là bán lúa giống

Họ cười ta cũng cười

Cùng cười là vui hết


Tin mấy lời như vậy

Ta sẽ bị u mê

Rồi một phút bất ngờ

Họ quay lưng trở mặt


Lòng người sâu thăm thẳm

Ta tin mình là hơn

Ngay cả tình thân thuộc

Người ta còn hại nhau


Những ai yêu mà đau

Là tình yêu chân thật

Người tặng ta nước mắt

Ta trao người trái tim


Đời đừng quá vô tình

Dù niềm tin hạn chế

Nhưng hãy luôn ghi nhớ

Đạo Trời chẳng hề sai


Tin mình mới tin người

Thương mình mới thương người

Ta thương người thương ta

Người ta thương ta nhớ

ĐƯỢC MẤT

 ĐƯỢC MẤT

Duy Sac


Ai chưa từng khổ chưa từng nhục

Chắc hiểu rõ đời phải bao dung

Đừng dồn người khác vào bế tắc

Để tránh bớt đi một mối thù


Người khôn phải biết dùng nhân nghĩa

Đãi người bằng tử tế khoan hòa

Chừa mình lối thoát khi bế tắc

Kẻo lúc sa cơ chẳng còn ai


Dẫu rằng tử tế luôn thua thiệt

Lắm tiếng thị phi rất khó nghe

Nhưng trời không phụ người tử tế

Nên hãy làm người tử tế đi


Tính toán có khôn chẳng được gì

Có chăng được mấy lúc sân si

Được rồi lại mất đi thứ khác

Bởi trời cho xong lại lấy đi


Cố mà học sống cho tử tế

Cứ tử tế đi chẳng mất gì

Của mình tự khắc luôn sẽ có

Chẳng phải mất công kiếm làm chi

U HOÀI GIẤC MỘNG

 U HOÀI GIẤC MỘNG

Duy Sac 2009


Còn đây gạch đá phơi mưa nắng

Phế tích u hoài với tháng năm

Cố nhân chắc tiếc thời vang bóng

Tiếc cũng thế thôi biết thế nào


Cũng từng oai chấn vang thiên hạ

Điện ngọc cung son lắm gót ngà

Những vòng hoa sứ mừng chiến thắng

Hương trầm nghi ngút đón quân vương


Danh kia tàn lụi theo năm tháng

Con cháu ai còn có nhớ tên

Bia đá bây giờ mòn hết chứ

Sử sách buông câu nỉ non hoài


Thế đó dòng thời gian tàn nhẫn

Nó có cho ai kịp vấn vương

Giấc mộng ngàn năm giờ hoang phế

Thỉnh thoảng người ta đứng ngó nhìn


Ngàn năm cũng chỉ một thoáng qua

Sá gì cho một cuộc tình ta

Chiêm bao mộng mị thêm ảo tưởng

Rồi cũng ai nào nhớ về ta

RỰC RỠ

 RỰC RỠ


Ai cũng thèm rực rỡ

Nên cố gắng rất nhiều

Khi có hơi rực rỡ

Thế là có chút kiêu


Rực rỡ làm lóa mắt

Ánh sáng ấy chói lòa

Nó như bùa mê vậy

Khơi khao khát trong ta


Thế nào là rực rỡ

Hoa nào cũng đẹp mà

Tại sao ta phải cố

Theo chân của người ta


Có khi nào rực rỡ

Nó ở gần ngay ta

Mà do mình ảo tưởng

Nghĩ là nó ở xa


Ai cũng đều rực rỡ

Như mỗi một đóa hoa

Cả đời ta rực rỡ

Khi ta hiểu chính ta


Duy Sac