Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2025

TRUYỆN THƠ CUỘC CHIẾN RẠCH GẦM-XOÀI MÚT 1785

 CHIẾN THẮNG RẠCH GẦM – XOÀI MÚT 1785

Tác giả Nguyễn Duy Sắc
Sáng tác năm 2002 - 2005
Thơ: lục bát
Tài liệu tham khảo: Hoàng Lê Nhất Chí, Quốc Sử Quán Triều Nguyễn, Việt Nam Sử Lược, Mạc Thị Gia Phả,....
*****
Chúa Nguyễn chạy xuống phía nam
Chiêu mộ binh sỹ quyết tâm trả thù
Người nam vì nhớ ơn xưa
Họ đã ủng hộ quân nhu rất nhiều
Tuy nhiên chẳng đáng bao nhiêu
Bởi lòng dân đã có nhiều khác nhau
Trải qua nhiều trận thua đau
Quân Nguyễn cảm thấy bắt đầu yếu đi
Chúa Nguyễn có tính đa nghi
Nên nhiều danh tướng bỏ đi không về
Mặc dù thiếu thốn mọi bề
Thế nhưng chúa Nguyễn không hề chịu thua
Quyết tâm giành lại ngôi vua
Muốn dốc toàn lực trả thù Tây Sơn
Năm Quý Mão, tiết mùa xuân
Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ tiến quân đánh vào
Châu Văn Tiếp được Chúa giao
Tiếp có nhiệm vụ đón đầu tiên phong
Tiếp dùng sách lược hoả công
Thế nhưng bị lộ nên không có thành
Đội quân của Tiếp tan tành
Tiếp cố tìm cách chạy nhanh giữ mình
Chúa Nguyễn hay tin thất kinh
Ông dẫn triều đình tháo chạy xa hơn
Định Tường Chúa tạm dừng chân
Củng cố lực lượng và an dân tình
Châu Văn Tiếp chạy một mình
Tiếp đi tìm kiếm viện binh đủ đường
Nhưng không ai nhủ lòng thương
Vì họ rất sợ tai ương vướng vào
Tiếp chưa biết tính làm sao
Các tướng khuyên Tiếp kéo nhau ra hàng
Tiếp rằng là tướng sa trường
Tấm lòng trung nghĩa lẽ thường xưa nay
Dù Tây Sơn có đến đây
Ta thà chịu chết chứ ai lại hàng
Nói xong Tiếp mới thề rằng
Thân ăn lộc chúa hai lòng ai dung
Ta dù đến bước đường cùng
Thân này vẫn mãi sẽ trung với ngài
Các người sợ chết cút ngay
Đừng để ta phải bẩn tay giết người
Tiếp dẫn theo một số người
Họ men đường núi đi vào Cao Miên
Từ đó Tiếp đến nước Xiêm
Xiêm là một nước bình yên rất giàu
Kinh tế phát triển đang mau
Vua Xiêm có mộng đánh vào Cao Miên
Hay tin Tiếp đến cầu xin
Dã tâm của chúa nước Xiêm càng nhiều
Gia Định là đất phì nhiêu
Nếu như chiếm được là điều càng hay
Chúa Xiêm mời Tiếp đến ngay
Tiếp đã trình bày rành mạch đầu đuôi
Vua Xiêm nghe hết xong xuôi
Vua rằng ngài hãy về nơi chúa ngài
Ngài mời chúa gấp sang đây
Ta sẽ bàn bạc chọn ngày giúp cho
Châu Văn Tiếp đã bớt lo
Ông phái lính chạy báo cho chúa liền
Chúa Nguyễn vừa được hay tin
Toàn bộ triều đình sang hết nước Xiêm
Vua Xiêm chào đón linh đình
Vua mời nhà chúa đi xem kinh thành
Yến tiệc bày biện rất nhanh
Đôi bên thảo luận tình hình mượn quân
Vua Xiêm ra vẻ phân vân
Rằng giờ ta sẽ giúp quân cho ngài
Tuy nhiên tình thế lúc này
Nước ta đang có loạn này chưa xong
Nếu ngài dẹp yên thành công
Ta hứa sẽ giúp và không nuốt lời
Chúa rằng ngài cứ giao người
Tôi sẽ dẹp loạn cho ngài một phen
Vua Xiêm cảm thấy chưa tin
Tuy nhiên ông vẫn làm thinh giả vờ
Ông nghĩ tình thế bây giờ
Quân không một mống còn mơ mộng gì
Nếu thích thì ta cho đi
Để xem tài trí của ông thế nào
Vua Xiêm ngẩng mặt thở phào
Rằng ngài nói vậy thì mau lên đường
Người Mã Lai lấn biên cương
Chúng tôi chịu lắm tổn thương lâu rồi
Phía bắc đất nước của tôi
Nhân dân rất tội và nhiều tổn thương
Ngày mai ngài hãy lên đường
Giúp tôi yên ổn biên cương lại nào
Chúa Nguyễn chấp nhận thương đau
Chúa hứa rằng sẽ dẹp mau loạn này
Hôm sau chúa tiến hành ngay
Vua Xiêm hớn hở mặt mày cười to
Ông cấp một ít quân cho
Còn lại là chúa tự lo mọi bề
Quân Nguyễn lập tức ra đi
Thẳng hướng biên thuỳ giáp Miến Điện ngay.
Sau khi tìm hiểu vài ngày
Chúa lên kế hoạch đánh ngay trận đầu
Quân Nguyễn rất giỏi đánh nhau
Thần công dàn trận bắt đầu tấn công
Miến Điện ỷ thế quân đông
Họ tràn ra đồng áp sát Nguyễn quân
Chúa bị thiệt hại nhiều quân
Chúa đành tính kế cho quân tạm lùi
Quân Nguyễn chết một số voi
Nhiều lính bỏ xác tại nơi chiến trường
Chúa buồn và rất tiếc thương
Nhưng chúa vẫn phải tìm đường thắng ngay
Hôm sau trận địa được bày
Chúa Nguyễn ra lệnh xua bầy voi lên
Xạ thủ tới tấp bắn tên
Miến Điện thấy thế tiến lên đánh liền
Vài giờ đánh giết như điên
Thình lình quân Nguyễn chạy đi một đường
Quân Miến Điện đuổi khẩn trương
Họ không hề biết tai ương đang chờ
Nguyễn quân xốc tới bất ngờ
Quân từ bốn phía hét hò xông ra
Quân Miến Điện sợ quá la
Họ bị phục kích thật là thảm thương
Toàn quân phơi xác đầy đường
Chỉ trong phút chốc chiến trường bình yên
Quân Nguyễn cấp báo lên trên
Vua Xiêm nghe được thế nên rất mừng
Toàn quân đều được thưởng công
Vua rằng ngài thật tài năng hơn người
Loạn kia biết mấy năm trời
Chúng tôi đã mất nhiều người tài năng
Tôi từng hứa với ngài rằng
Giờ tôi sẽ cử quân sang giúp ngài
Chúa rằng vậy thật quá hay
Tôi sẽ xem lịch chọn ngày xuất quân.
Vua Xiêm cấp năm vạn quân
Ba vạn quân bộ tiến dần dần sang
Chiêu Biền Biện với Lục Côn
Thêm Sa Uyên nữa dẫn đoàn bộ binh
Cộng thêm hai vạn thuỷ binh
Do hai cháu ruột vua Xiêm dẫn đầu
Chiêu Tăng, Chiêu Sương cùng nhau
Tiên phong thống lĩnh bắt đầu nhổ neo
Chúa Nguyễn cũng dẫn quân theo
Thực lực không nhiều chỉ khoảng vạn quân
Liên minh đi chẳng nghỉ chân
Châu Văn Tiếp, Mạc Tử Sanh dẫn đường
Liên quân đánh chiếm Kiên Giang
Họ vào Rạch Giá dễ dàng như không
Tây Sơn thực lực không đông
Đô đốc Nguyễn Hoá khó lòng chống ngăn
Nguyễn Hoá phải bỏ Trấn Giang
Hoá phải lùi để bảo toàn đội quân
Bỏ thành Ba Thắc, Trà Ôn
Sa Đéc, Mân Thít mất luôn một ngày
Trương Văn Đa đã được hay
Ông dẫn quân thuỷ đến ngay Long Hồ
Châu Văn Tiếp tiến quân vô
Mục đích tập kích bất ngờ Văn Đa
Sông Măng Thít, Tiếp vừa ra
Tây Sơn cử tướng Bảo ra chặn đầu
Hai bên dàn trận đánh nhau
Tiếp bị Bảo dụ chạy vào vòng vây
Văn Tiếp không kịp trở tay
Ông bị chém chết tại ngay mũi thuyền
Chúa Nguyễn biết được hung tin
Chúa cho tiếp viện tiến lên cứu người
Chưởng cơ Bảo thua tả tơi
Bảo bị trúng đạn bỏ đời sông sâu
Trương Văn Đa rất buồn đau
Nhưng không đủ sức đánh nhau, ông lùi
Long Hồ, Đa củng cố người
Tây Sơn bị mất nhiều nơi của mình
Đa cho đắp đất xây thành
Báo cáo tình hình về đất Quy Nhơn.
Cấp báo cùng với tướng quân
Nguyễn Ánh đang mượn thêm quân đánh về
Hà Tiên cho đến Ba Thê
Thế đang lớn mạnh kéo về Mỹ Tho
Phò mã đang rất là lo
Cần phải tiếp viện gấp cho quân mình
Thế ngươi có biết tình hình
Nguyễn Ánh thế trận hành binh thế nào
Hắn đã mượn quân nước nào
Vũ khí , lực lượng ra sao thế nào
Bẩm ông quân Xiêm đã vào
Binh hơn sáu vạn ào ào tiến công
Thuyền chiến đều bọc giáp đồng
Trên thuyền nhiều súng thần công nòng dài
Bộ binh có lính Mã Lai
Voi chiến đông lắm khoảng hai trăm ngoài
Phò mã đã rút dài dài
Cố gắng cầm cự chờ ngài vào trong
Thành Gia Định đang bỏ không
Quân Nguyễn mà đến khó phòng bị đây
Được rồi ta sẽ vào ngay
Quân Xiêm rồi sẽ biết tay phen này
Ngươi đưa ta bản đồ ngay
Rồi vào trong ấy thăm dò thực hư
Trương Văn Đa giỏi binh thư
Chắc sẽ chống cự khoảng dăm ba ngày
Bây giờ ta báo vua ngay
Phát binh thẳng tiến vào ngay trong ngày
Nguyễn Ánh phải chết phen này
Nếu không mối hoạ sau này không yên
Quân Xiêm cướp bóc như điên
Hãm hiếp, giết chóc gây nhiều oán than
Chúa Nguyễn đành phải cắn răng
Chúa buồn nhưng chẳng nói năng được gì
Châu Văn Tiếp đã mất đi
Quân Nguyễn có vẻ yếu đi phần nào
Chúa Nguyễn củng cố hư hao
Quân Nguyễn tiếp tục đánh vào Ba Lai
Tướng Tây Sơn ở trận này
Nguyễn Văn Kim là một tay rất cừ
Nguyễn Văn Lượng tiến quân vô
Văn Kim phục kích bất ngờ xông ra
Văn Lượng không kịp kêu la
Lượng bị chém chết lăn ra giữa đồng
Nguyễn Văn Kim rút qua sông
Ba Lai bỏ trống cho quân Nguyễn vào
Trà Tân cách đó không lâu
Tây Sơn cũng đã kéo nhau bỏ thành
Liên quân làm chủ tình hình
Dọc tuyến sông Tiền đều có đồn binh
Trà Tân là đại bản doanh
Họ chuẩn bị đánh về Gia Định thành
Sau nhiều ngày tiến quân nhanh
Nguyễn Huệ đến đóng tại thành Mỹ Tho
Ông cho quân đánh thăm dò
Mục đích tìm hiểu thực hư thế nào
Sau khi tìm hiểu cũng lâu
Ông mới bắt đầu kế hoạch tấn công
Bước đầu Huệ lấy vàng ròng
Ông đã mua chuộc lấy lòng quân Xiêm
Ly gián Chúa Nguyễn với Xiêm
Làm cho nội bộ liên minh chia lìa
Chúa Nguyễn không biết làm gì
Bởi chúa lép vế phận mình lưu vong
Chúa buồn tự nhủ trong lòng
Rằng quân Xiêm sẽ chết không đường về
Chiêu Tăng, Chiêu Sương hả hê
Họ nghĩ Nguyễn Huệ là tay đàn bà
Định dùng vàng dụ dỗ à
Tây Sơn chỉ một đám gà loi choi
Chúa sang phân tích rạch ròi
Rằng là Nguyễn Huệ rất tài dùng binh
Các ông chớ có coi khinh
Tôi bị hắn đánh tan tành nhiều phen
Chiêu Tăng lại nghĩ chúa hèn
Ông ta cao hứng nói lên mấy lời
Rằng ngài cầu đến nước tôi
Mọi việc giờ có chúng tôi lo rồi
Ngài chỉ cần về chỗ ngồi
Xong việc ngài sẽ lên ngôi trị vì
Chúa buồn lẳng lặng ra đi
Chúa biết sẽ chẳng còn gì nay mai
Chúa gọi văn võ đến ngay
Chúa rằng tình thế lúc này rất nguy
Quân Xiêm chúng chẳng biết gì
Sớm muộn sẽ bị tan tành mà thôi
Chúng ta phải kiếm đường lui
Nếu không sẽ chết không nơi chôn mình
Bất hoà trong mối liên minh
Làm cho một số tướng binh nản lòng.
Nguyễn Huệ chuẩn bị tấn công
Ông cho tìm hiểu khúc sông Rạch Gầm
Đoạn từ Xoài Mút, Rạch Gầm
Hai bên rừng rậm dễ bày phục binh
Ông cho thuyền chiến ẩn mình
Cù lao là chỗ tinh binh nằm chờ
Thần công lắp đặt trên bờ
Tay súng, cung thủ sẵn sàng tấn công
Sau khi bố trí hết xong
Nguyễn Huệ phát pháo tấn công thình lình
Chiêu Tăng lập tức điều binh
Sạ Uyển giữ đại bản doanh ở nhà
Lục Cổn dẫn bộ binh ra
Cổn sẽ phối hợp để mà cứu nhau
Chiêu Tăng, Chiêu Sương đi đầu
Tiên phong dẫn cả trăm tàu chiến đi
Mỹ Tho thẳng tiến tức thì
Tây Sơn chưa động tĩnh gì hết trơn
Chỉ vài đoàn thuyền cỏn con
Mới nghe súng nổ hết hồn chạy xa
Hình như thắng dễ quá mà
Quân Xiêm bởi thế thành ra khinh người
Chúa Nguyễn sợ toát mồ hôi
Ông hiểu Nguyễn Huệ lâu rồi nên lo
Ông biết Huệ đang giả đò
Chắc ở đâu đó phục binh cả rồi
Nhưng giờ chúa đành chịu thôi
Chúa dặn các tướng không rời xa nhau
Khi thất bại còn tìm nhau
Giữ gìn quân số về sau rất cần
Các tướng giữ vững tinh thần
Họ thề cố gắng bảo toàn quân binh
Một đêm hùng hổ tiến binh
Liên quân đi một hành trình rất êm
Sông dài như dải lụa mềm
Gió thổi mát rượi càng thêm mơ màng
Chiến thuyền lướt rất nhẹ nhàng
Chúa Nguyễn cảm giác trong người lạnh gê
Chúa rằng các tướng chờ nè
Ta biết Nguyễn Huệ đánh ra bây giờ
Chuẩn bị phòng thủ kỹ vô
Để tránh thiệt hại nhiều cho quân mình
Các tướng lập tức điều binh
Họ quan sát kỹ tình hình bờ sông
Bất ngờ pháo nổ trên không
Thuyền Tây Sơn đã tấn công chặn đầu
Thần công tới tấp bắn vào
Quân Xiêm không có cách nào tiến lên
Tình hình có vẻ khó khăn
Liên quân dừng lại rồi dàn hàng ngang
Quân Xiêm bắn dọc bờ sông
Bộ binh của họ hiệp đồng tiến vô
Chỉ sau có nửa canh giờ
Yếu tố bất ngờ đã hết rất nhanh
Quân Xiêm củng cố đội hình
Hàng trăm thuyền chiến liều mình phá vây
Quân Tây Sơn hơi lung lay
Binh sỹ có vẻ chùn tay rất nhiều
Liên quân lợi dụng thuỷ triều
Họ đánh rất rát và liều xông ra
Nguyễn Huệ quan sát từ xa
Ông nghĩ chẳng lẽ quân ta sợ à
Lệnh truyền liền được ban ra
Rằng ai bỏ chạy là ta chém liền
Binh sỹ sợ, đánh như điên
Bè lửa tới tấp đốt thuyền quân Xiêm
Rất nhiều thuyền chiến bị chìm
Quân Xiêm không có cách tìm lối ra
Tây Sơn đánh giáp lá cà
Câu liêm, móc sắt tung ra kéo người
Mặt sông loang đỏ máu tươi
Trận địa đặc ngẹt xác người hai bên
Đến gần sáng, mặt trời lên
Ba trăm thuyền chiến gần như không còn
Ba vạn quân bị đánh tan
Liên quân thảm bại nát tan đội hình
Chiêu Tăng, Chiêu Sương liều mình
Hai người lên bộ chạy nhanh một lèo
Sạ Uyển cũng bỏ chạy theo
Họ đến Sa Đéc cùng nhau tìm đường
Tây Sơn truy đuổi không ngừng
Ba người phải chạy băng rừng sang Miên
Từ đó họ về đất Xiêm
Chúa Nguyễn chạy đến Hà Tiên trong ngày
Liên quân đã bị đánh bay
Nguyễn Huệ là một thiên tài dùng binh
Ngàn năm lịch sử chiến tranh
Tướng quân Nguyễn Huệ lưu danh muôn đời.



BÀI THƠ MÂY CỦA TRỜI, TÌNH CỦA ANH

 MÂY CỦA TRỜI, TÌNH CỦA ANH

Thơ Duy Sắc, năm sáng tác 2019
*****
Ôi tình ơi!
Tình ở nơi đâu
Tình làm ta bạc mái đầu tìm em
Tình không phải một làn gió thoảng
Tình là em chân thật nghĩ tình
Tình không phải gió trăng, ong bướm
Tình là ta yêu rất chân thành
Anh đang nhớ em
Em đang ở đâu!
Quá lâu
Quá dài cho những khoảng thời gian
mình xa cách
Em biết không!
Em đang nơi đâu!
Ôi tình yêu của anh
Nàng thơ của anh
Em đang nơi đâu
Em sao lại bỏ nỗi sầu cho tôi
EM có nhìn thấy không?
Những cái huyễn hoặc không tồn tại
NHững lời dối trá đáng nguyền rủa
Em có nghe không
Tình ơi!
Tuy anh không cô đơn
Anh không buồn chán
Anh không vất vả
Anh không đau khổ
Nhưng anh đắng cay
Một cuộc tình chóng vánh mong manh
ANh không thất tình
Vì sao nhớ em
Em đang nơi đâu?
Em!
Anh là một kẻ điên khờ khạo
đã mơ màng một bóng giai nhân
EM đang ở đâu?
Đêm nay cao nguyên có lạnh không
Đồng bằng miền Tây nước ròng hay lớn?
EM có thấy không
Tiếng nói của anh
Em
Em đang nơi đâu?
Mây kia của trời
Nó bay đi mãi
Nó trôi đi đâu?
Không ai biết
Nhưng nó biết em đang ở đâu
Tình của anh cháy bùng lên như ngọn lửa
Ha ha
Em đang ở đâu?
Anh cười em à
Anh cười giữa không gian mênh mông
Một kẻ khờ khạo ngu đần
Hắn vẫn ngồi mơ môi son,
ánh mắt, nụ hôn, mái tóc, nụ cười
Ôi, tình
Ôi thế gian ơi!
Em ơi!
Tình ơi, em đang nơi đâu!
Mây của trời
Tình của anh?
Em của ai?



TRUYỆN THO CUỘC CHIẾN THÀNH BÌNH LỖ

 CUỘC CHIẾN THÀNH BÌNH LỖ

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2005
Thơ lục bát
Tài liệu tham khảo : Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, Việt Nam Sử Lược và một số tài liệu khác

Lê Hoàn mưu sát vua Đinh
Khiến cho đất nước nội tình rối reng
Cựu thần Nguyễn Bặc, Đinh Điền
Hai người thương tiễc Vua Đinh Tiên Hoàng
Họ muốn tiêu diệt Lê Hoàn
Tuy nhiên đã bị Lê Hoàn đánh tan
Đinh Điền chết rất thương tâm
Nguyễn Bặc bị cảnh giam cầm trong lao
Chính trường vào cảnh lao đao
Sứ Tống nắm được nên tâu về triều
Lư Tập báo cáo đủ điều
Rằng người Nam đã chia nhiều các phe
Vua Đinh nhỏ chẳng biết gì
Thái hậu đang tuổi xuân thì mộng mơ
Nếu đem quân đánh bây giờ
Người Nam chắc chắn sẽ thua và hàng
Vua Tống muốn đánh phương nam
Nghe Tư Lập báo nên ham quá chừng
Ông tỏ vẻ rất vui mừng
Chiếu chỉ ban xuống Ung Châu tức thì
Hầu Nhân Bảo nhận soái kỳ
Đại quân chuẩn bị lên đường nam chinh
Thám mã cấp báo tình hình
Thái hậu cùng với vua Đinh rối bời
Lê Hoàn tính toán cả rồi
Ông đã có kế soán ngôi về mình
Kế hoạch lên rất tài tình
Phạm Cự Lượng giả dẫn binh ngăn thù
Lượng đi nhưng chỉ giả đò
Triều đình đang họp, Lượng vô thình lình
Lượng rằng quân Tống nam chinh
Vua còn nhỏ tuổi, sự tình chưa thông
Lê Hoàn thập đạo tướng quân
Là một công thần khai quốc tài ba
Nay, giặc xâm chiếm nước ta
Tôi muốn lệnh bà xuống chiếu nhường ngôi
Vì giang sơn vững bền thôi
Mong Thái hậu hiểu những lời cầu xin
Lượng kêu gọi hết thân binh
Họ đã đồng tình truất phế vua Đinh
Dương Vân Nga cũng làm thinh
Bởi bà vốn đã đồng tình từ lâu
Trước triều bà giả buồn rầu
Xót thương tiên đế những câu não nề
Quần thần im lặng lắng nghe
Không ai dám hé một lời nào ra
Cự Lượng ép Dương Vân Nga
Ông ấy buộc bà giao lại ngôi vua
Vì yêu Lê Hoàn từ xưa
Nên Dương thái hậu đã đưa binh quyền
Chính sự dàn xếp tạm yên
Lê Hoàn chính thức bước lên ngai vàng
Quân đội chỉnh đốn sửa sang
Cả nước chuẩn bị sẵn sàng chiến tranh
Lê Hoàn huy động quân nhanh
Phòng bị kinh thành nhiều lớp tinh vi
Niên hiệu được đổi tức thì
Thiên Phúc năm nhất triều Lê Đại Hành
Vua đi kinh lý ngoài thành
Thăm dò địa thế, điều hành việc quân
Lệnh tổng động viên toàn dân
Tuyển đinh để bổ sung quân triều đình
Thám mã chạy đến kinh thành
Báo cáo tình hình khẩn cấp biên cương
Vua Tống gửi chiến thư rằng
Ta đã chuẩn bị san bằng các ngươi
Khôn ngoan thì biết thức thời
Nếu như vâng lời ta sẽ tha cho
Đừng nên ngu muội hồ đồ
Quân ta sang đó các người tan xương
Vua về ngự ở triều đường
Điều binh, khiển tướng rồi ra sa trường
Cả nước đều rất khẩn trương
Vua làm chủ tướng tự mình thân chinh
Quân Tống di chuyển đại binh
Họ đã vượt những địa hình vào ta
Tuy nhiên chưa tiến được xa
Vua cho thám mã dò la tình hình
Nhiều ngày theo dõi quân tình
Vua quan sát kỹ quá trình hành quân
Quân ta bố trí dần dần
Ổn định tinh thần, tích trữ lương ăn
Khuông Việt đại sư viếng thăm
Sư rằng ta hãy đắp thành ven sông
Ta sẽ vừa thủ vừa công
Bởi vì quân Tống đông hơn quân mình
Bọn họ rất giỏi chiến chinh
Ta mới ổn định, triều đình còn non
Đối đầu một mất một còn
Quân mình rồi khó khăn hơn rất nhiều
Vua bắt đầu nghĩ đăm chiêu
Vua rằng ta cũng ít nhiều hiểu ra
Ý ngài cũng giống ý ta
Vậy ngài nhanh chóng giúp ta việc này
Địa đồ có ở ngay đây
Ngài xem thành ấy chỗ này được không
Trước mặt có hào là sông
Phía sau lắm những cánh đồng đầy lau
Khuông Việt ưng ý gật đầu
Sư rằng bệ hạ tài cao hơn người
Quân Tống chết ở đây thôi
Tôi sẽ huy động cho người làm ngay
Vua cười và bảo rất hay
Thế là Khuông Việt bắt tay dựng liền
Dân phu gánh đất ngày đêm
Chiến luỹ nhanh chóng cao lên mỗi ngày
Chỉ thời gian ngắn xong ngay
Vua biến thành này thành chỗ tập trung
Hầu Nhân Bảo, Tôn Toàn Hưng
Họ dẫn quân Tống đi đường Sông Thương
Lưu Trừng đi khác tuyến đường
Trừng đi về hướng cửa sông Bạch Đằng
Trần Khâm Tộ cũng tiến sang
Quân ta đóng cọc thành hàng trên sông
Tộ xua quân đến tấn công
Thế giặc rất mạnh, người đông hơn mình
Hai bên dàn trận giao tranh
Quân Tống càng đánh, quân mình càng lui
Quân ta đã bị đẩy lùi
Tuyến phòng thủ bị vỡ rồi rất nguy
Tôn Toàn Hưng vào biên thuỳ
Hưng đến Hoa Bộ tức thì dừng quân
Lê Hoàn chỉ huy đại quân
Hai bên đối trận nhiều ngày rất căng
Sỹ khí quân Tống đang hăng
Quân ta chưa dám ra ngăn chặn liền
Phạm Cự Lượng trình kế lên
Rằng ta bỏ liền Hoa Bộ đi thôi
Đại quân tạm rút về xuôi
Xạ Sơn đất ấy là nơi an toàn
Lượng nói đúng ý Lê Hoàn
Vua ra lệnh rút hoàn toàn đại quân
Ngựa voi di chuyển rần rần
Thuỷ quân lẳng lặng buồm giăng lui dần
Hầu Nhân Bảo đã nhanh chân
Sông Thương, Bảo dẫn thuỷ quân đánh vào
Sau vài trận đụng độ nhau
Quân Tống chọc thủng tuyến đầu của ta
Lê Hoàn đã kịp đi xa
Vua củng cố lại quân xa, đội hình
Trận địa gấp rút hoàn thành
Những cửa sông lớn thuỷ binh chực chờ
Quân ta đốn những cây to
Dựng hàng cọc gỗ để ngăn chiến thuyền
Quân Tống cấp tốc đánh liền
Tướng Hầu Nhân Bảo tiến lên đêm ngày
Lê Hoàn điều quân đón ngay
Sông Thương, quân Tống đã bày phục binh
Quân ta tuy thuộc địa hình
Nhưng lực lượng mỏng cho nên chết nhiều
Hai ngàn quân bị triệt tiêu
Chiến thuyền trăm chiếc không còn đường lui
Lê Hoàn cảm thấy không vui
Ông và tướng sỹ phải lùi về sau
Hầu Nhân Bảo thắng trận đầu
Bảo tiếp tục đuổi theo sau Lê Hoàn
Đến Bạch Đằng, Bảo dừng quân
Ông cho chặt gỗ dựng quân doanh liền
Giao Châu hành doanh là tên
Bảo chờ lực lượng thuỷ binh tiến vào
Tại doanh trại, Hầu Nhân Bảo
Cả ngày ngóng đợi đi vào đi ra
Tôn Toàn Hưng chưa chịu qua
Hưng ở Hoa Bộ rề rà ngại đi
Cả tháng không động tĩnh gì
Lưu Trừng không biết đang đi lối nào
Nhân Bảo suy nghĩ đau đầu
Quân ta tập kích đánh vào liên miên
Khiến cho quân Tống phát điên
Tướng Hầu Nhân Bảo than phiền nhiều hơn
Sau khi rút đến Xạ Sơn
Lê Hoàn củng cố đại quân dần dần
Vua về Bình Lỗ ém quân
Vua phái binh đến Tống quân trá hàng
Hầu Nhân Bảo quá chủ quan
Bảo nghĩ ta sợ nên hàng mà thôi
Bảo đã mệt mỏi lắm rồi
Cho nên cũng muốn nghỉ ngơi cho nhàn
Lê Hoàn dẫn đại quân sang
Quân Tống trong trại vội vàng xông ra
Hai bên đánh giáp lá cà
Voi chiến quân Việt như là thần binh
Hầu Nhân Bảo cố điều binh
Quân Tống liều mình đánh giết như điên
Quân ta lại rút ra liền
Nhân Bảo cho lính lên đường đuổi theo
Thuỷ quân Tống nương nước triều
Họ đi chầm chậm men theo sông Hồng
Ỷ vào quân số rất đông
Nhân Bảo cho lính dưới sông lên bờ
Thành Bình Lỗ, quân ta chờ
Quân Tống đánh trống hét hó tấn công
Tên bay vùn vụt trên đồng
Những chiếc nỏ lớn tấn công vào thành
Quân Tống muốn chiếm thành nhanh
Họ cho quân đánh cả đêm lẫn ngày
Quân ta chống trả luôn tay
Xác người chất đống trôi đầy trên sông
Thành quá vững, khó tấn công
Quân Tống đành vượt qua sông dựng đồn
Hầu Nhân Bảo rất lo buồn
Bảo chờ tiếp viện thêm luôn mấy ngày
Tình hình có vẻ rất gay
Giờ mà lùi lại không hay chút nào
Bảo quyết phải thắng trận sau
Quân Tống chuẩn bị bắt đầu sang sông
Mờ sáng họ đã qua sông
Ba vạn quân đến giữa đồng bày binh
Quân ta sử dụng nghi binh
Những đội quân nhỏ liều mình xông ra
Mới vài hiệp đã chạy xa
Khiến Hầu Nhân Bảo tỏ ra xem thường
Bảo cho quân đánh khẩn trương
Quân Tống leo tường vào thẳng bên trong
Thành Bình Lỗ bị bỏ không
Kho lương cả đống, quân nhu rất nhiều
Bảo nghĩ ta sợ Thiên triều
Quân đội tan rã đang tiêu từ từ
Ông ta không muốn chần chừ
Bảo chẳng nghi ngờ nên quyết đuổi theo
Đến nơi đường hẹp ngoằn ngoèo
Hai bên lau sậy ngập cao quá đầu
Nhân Bảo nghĩ phải lùi mau
Lỡ có mai phục đường nào chạy đây
Đang mải lo lắng đông tây
Tướng Phạm Cự Lượng đến ngay trước rồi
Lượng rằng mi hãy hàng thôi
Nếu không có muốn bỏ đời ở đây
Hầu Nhân Bảo chạy về ngay
Nhưng mà doanh trại quân ta chiếm rồi
Quân Tống lại chạy vượt đồi
Băng rừng cố gắng về nơi đất mình
Đến đâu cũng có phục binh
Tướng Hầu Nhân Bảo biết mình không xong
Bảo cố bố trí phản công
Nhiều lần đánh mạnh nhưng không có thành
Quân Tống bị đánh tan tành
Nhân Bảo bị chết giữa bầy loạn quân
Trần Khâm Tộ mất tinh thần
Tộ ở Tây Kết còn quân rất nhiều
Nhưng Tộ không dám đánh liều
Bởi vì ta đã bày nhiều phục binh
Khâm Tộ lẳng lặng lui binh
Đến đâu cũng bị phục binh ngáng đường
Khó khăn về tới biên cương
Quân sỹ đã bị tử thương rất nhiều
Lưu Trừng đang định buông neo
Hay tin Nhân Bảo bỏ thây sa trường
Đoàn thuyền quay lại thẳng đường
Quân Tống tháo chạy thảm thương vô cùng
Tin về đến Tôn Toàn Hưng
Hưng bỏ Hoa Bộ băng rừng chạy nhanh
Các cánh quân thua tan tành
Quân Tống về nước tái xanh mặt mày
Lẩy bẩy run hết chân tay
Quân ta truy kích thẳng tay diệt trừ
Lê Hoàn về đất Hoa Lư
Mừng công chiến thắng, nước nhà hoan ca
Tiền Lê ổn định sơn hà
Kể từ ngày ấy nước ta tráng cường
Bình yên một dải biên cương
Nước Đại Cồ Việt trên đường tiến lên.



MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...