Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2025

BÀI THƠ GỬI EM

 GỬI EM

Tác giả: Duy Sắc, năm sáng tác 2018

*****

Rồi đây em sẽ hiểu ra
Tình yêu anh có dễ mà trao ai
Thơ tình anh viết dông dài
Chưa hẳn tình đó của ai em à

Anh yêu em bởi thật thà
Chẳng phải mặn mà những nét kiêu sa
Em chưa hiểu rõ anh mà
Tình thơ anh viết chính là quê hương

Anh yêu dáng trẻ đến trường
Yêu những con đường chiều lá me bay
Yêu cô công nhân nghành may
Yêu bé đánh giày lầm lũi trong đêm

Yêu ánh nắng chiều vương thềm
Yêu lúc êm đềm trên cánh đồng lau
Anh yêu sóng vỗ mạn tàu
Yêu cành phượng đỏ tươi màu hè sang

Yêu đồng lúa đang chín vàng
Yêu con đường làng xanh ngắt hàng tre
Yêu cô giáo đi dạy trẻ
Yêu những người mẹ vất vả gian lao

Yêu gánh hàng rong bán dạo
Anh yêu nhiều lắm làm sao kể giờ
Anh yêu nhưng cạn hồn thơ
Nhờ em nay đã có thơ trở về

Anh yêu chứ không si mê
Vì tình anh chỉ tình quê hương mình
Anh không phải kẻ đa tình
Bởi những mối tình anh viết được ra

Tình cảm anh rất bao la
Nhưng anh không dễ để mà yêu ai.
Anh không giàu cũng chẳng tài
Nhưng anh luôn biết có ai yêu mình

Yêu em cái nghĩa cái tình
Nàng thơ là một mối tình mộng mơ




BÀI THƠ NHỚ LẮM (T.N.M.H)

 NHỚ LẮM (T.N.M.H)

Tác giả: Duy Sắc, năm sáng tác 2009
*****
Em nhớ anh!
Nhớ anh lắm
Em nhớ lắm
Nhớ anh nhiều
Anh biết không
Anh dấu yêu
Anh nơi nào
Anh có hiểu
Em yêu anh
Yêu anh nhiều
Xuân về rồi
Anh biết chưa
Em về quê
Mẹ gói bánh
Bà làm kiệu
Ba tỉa mai
Đà Lạt buồn
Sương nặng hạt
Trời nắng nhạt
Thông không reo
Suối ngưng đọng
Nỗi buồn em
Em nhớ anh
Anh biết không
Xuân Lầm Đồng
Trời không tuyết
Nhưng em lạnh
Tim cứ buốt
Bởi vì yêu
Yêu anh nhiều
Anh dấu yêu.




BÀI THƠ ĐỒNG SÀNG DỊ MỘNG

 ĐỒNG SÀNG DỊ MỘNG

Tác giả: Duy Sắc, năm sáng tác 2019
*****
Một anh thi sỹ mộng mơ
Muốn tìm cảm xúc làm thơ cho mình
Anh tìm những ảnh gái xinh
Bắt đầu tưởng tượng mối tình vu vơ

Sau khi tìm kiếm nhiều giờ
Anh cũng tìm thấy nàng thơ yêu kiều
Tâm trạng bắt đầu phiêu phiêu
Trong đầu cảm thấy tình yêu dâng trào

Hồn thơ bay bổng lên cao
Anh bắt đầu thả hồn vào cõi mơ
Nghĩ hoài vẫn chửa ra thơ
Anh ta khó chịu mặt đơ ỉu xìu

Đi qua đi lại buồn hiu
Trong người khó chịu vì thơ không về
Vần gieo nó cứ cà kê
Câu chữ nặng nề không có mùa xuân

Anh ta chỉnh lại áo quần
Trong miệng lẩm bẩm đôi lần: này em
Này em, rồi lại này em
Anh ta chưa biết này em cái gì

Anh uống ngụm nước tức thì
Miệng vẫn lải nhải cái gì này em
Thế là sặc nước tèm lem
Cả thân người bị ướt mèm hết trơn

Ai dè nước lại bôi trơn
Anh ta có trớn đọc liền một hơi
Này em anh sặc nước rồi
Anh sặc vì bởi bờ môi của nàng

Nước nó nhiễu hết tràn lan
Sao mà yêu thế hỡi nàng của anh
Thình lình cô vợ hỏi nhanh
Rằng em nào đó hỡi anh yêu à

Nhà thơ mới ngớ người ra
Nhưng đang cao hứng thế là tiếp câu
Rằng là không phải em đâu
Nàng ấy đang ở trong đầu của anh

Nhưng mà duyên nợ không thành
Vì em nên đã tan tành hết trơn
Đọc xong anh ấy hết hồn
Nghĩ mình nói hớ , tâm hồn hoang mang

Cô vợ vẫn rất nhẹ nhàng
Cô liền một mạch bước sang cạnh bàn
Cô nhìn máy tính trên bàn
Màn hình có ảnh một nàng rất xinh

Bắt đầu cảm thấy bực mình
Cô bê máy tính ngắm nhìn tới lui
Vẻ mặt ngắm nghía xăm soi
Cô cười một cái thế rồi nói ngay

Thì ra là bởi chuyện này
Hôm nay tôi mới được hay tỏ tường
Thơ thẩn với lại yêu đương
Vì tôi cản trở con đường hết trơn

Hôm nay tôi hiểu rõ hơn
Đúng là cô có đẹp hơn con này
Đồng sàng dị mộng là đây
Bây giờ cô sẽ biết tay tui nè

Cô vợ mỉm cười hề hề
Cô ném cái máy hướng về nhà thơ
Tan tành cả một trời thơ
Anh chồng từ đó hết thơ để làm.



BÀI THƠ VỠ MỘNG

 VỠ MỘNG

Tác giả: Duy Sắc, năm sáng tác 2018
*****
Văn chương với chữ nghĩa
Lòng vòng mãi thế thôi
Hết yêu lại chia ly
Oán thù xong hoà giải
Thịnh suy hay thành bại
Thời gian sẽ xoá nhoà
Vòng bánh xe lịch sử
Nó luôn cứ thế quay
Ta là đứa trẻ dại
Ngông cuồng không biết ai
Tài vẫn chưa nhìn thấy
Cái tai nó cận kề
Đời ai hay hơn ai
Chẳng qua là định mệnh
Cờ đến tay thì phất
Đức cao sẽ phúc dày
Cây đa với cây đề
Cũng chỉ là thực vật
Nào khác chi cây cỏ
Rồi cũng thành củi khô
Ta nhìn dòng sông chảy
Nước thay đổi mấy lần
Sông kia rồi cũng cạn
Đời ta cũng sẽ tàn
Hư danh như ảo mộng
Ta vì nó nhọc lòng
Giật mình đêm thức giấc
Tan vỡ mối tình hồng.



BÀI THƠ DUYÊN CHĂNG !

 DUYÊN CHĂNG

Tác giả: Duy Sắc, năm sáng tác 2018
*****
Em đến với anh phải chăng duyên nợ
Bởi thế cho nên anh ngẩn ngơ hoài
Anh đâu phải là một người khờ dại
Nhưng vì em anh đã dại đi nhiều
Anh nghĩ rằng nhân thế chẳng tình yêu
Nhưng gặp em anh lại yêu kỳ lạ
Có cái gì rất khó giải thích ra
Ta nhỏ bé trước bao la vũ trụ
Ngoài không gian có vạn vì tinh tú
Vì sao nào đang trú ngụ trong em
Anh cứ nhìn và dõi mắt vào đêm
Anh tìm thử liệu có em ở đó
Có người nói đời chỉ là quán trọ
Anh không tin và nghĩ họ hiểu lầm
Kiếp chúng sinh nó như mạch nước ngầm
Đi rồi đến cứ âm thầm mãi chảy
Đời thực nên ta mới biết đắng cay
Sống và chết vẫn từng ngày tiếp diễn
Ta chán sống nên nghĩ ra nhiều chuyện
Ta đổ thừa đời là bến vô thường
Dòng thời gian không như những con đường
Ta ngắn ngủi không tỏ tường được nó
Em và anh mình đang đi trên đó
Mình gặp nhau chắc hẳn có nhân duyên.
Em thường chê anh hay nghĩ luyên thuyên
Chuyện huyễn hoặc hão huyền nên mới khổ
Em đâu biết vì yêu em quá độ
Anh ngẩn ngơ thui thủi với ánh trăng.



BÀI THƠ ĐÊM VŨNG TÀU

 ĐÊM VŨNG TÀU

Tác giả: Duy Sắc, năm sáng tác 2019

*****

Đêm tháng bảy, mưa ngâu
Biển ầm ầm sóng vỗ
Ngọn hải đăng đau đáu dõi khơi xa
Ánh đèn yếu ớt dẫn lối tàu vào ra
Anh thương em đang ở phương xa
Thân nhỏ bé gồng mình trong mưa gió
Trong cái khó
Chí kiên cường không lay chuyển
Vững niềm tin
Em, anh
Những con người không chung bước đường đời
Nhưng ta có một tình yêu thầm lặng
Những con người biết nhẫn nhục , thứ tha
Tình yêu
Anh không nhấc nổi chén rượu
khi biết em vẫn còn gian khổ
Anh không nuốt nổi miếng cơm
khi biết em còn thức trắng đêm
Nỗi nhớ thương
Anh xin chúc người em bình an và may mắn.




BÀI THƠ T.N.M.H

 T.N.M.H

Tác giả: Duy Sắc, năm sáng tác 2010

*****

Bạn bè thường hỏi anh
Vì sao?
Anh thật khó trả lời
Vì em
À mà đúng sự thật
Bao nhiêu ưu tư và những trăn trở
trong suốt thời gian qua đều bởi vì em
Có nhiều đêm lắm
Anh hay ngồi yên lặng nhìn vào không gian
Khi mà tất cả mọi người đã ngủ
Anh đã nghĩ về em
Anh suy nghĩ rất nhiều
Chẳng lẽ nào
Số trời là như vậy
Dây tơ hồng không đứt lại rối thêm
Anh cố sức vùng mình ra để thoát
Càng ngày mình chỉ càng thấy buồn hơn
Chẳng lẽ nào
Tình mình buồn như vậy
Ta gặp nhau có phút chốc rồi xa
Mười năm rồi vẫn chẳng hề thấy lạ
Anh nhớ em như chỉ mới hôm qua
Có vài lần
Anh ngồi nơi quán cũ
Chỗ chúng mình từng hò hẹn năm xưa
Khói thuốc bay tan biến hết xuân thì
Anh sực nhớ em còn thương anh lắm
Quên làm sao
Một mối tình trong sáng
Tay trong tay mình dạo dưới chiều hồng
Những mơ ước khơi đầy trong ánh mắt
Đôi mình giờ như Chức Nữ ,Ngưu Lang
Ai cũng hỏi
Sao anh hay buồn vậy
Anh chỉ cười và im lặng mà thôi
Tình mình đẹp như những vì sao sáng
Lung linh như giọt nắng của ban mai
Anh biết rằng em vẫn luôn nhớ về anh
Anh cũng vậy nhưng mình không đến được
Những yêu thương anh gìn giữ trong lòng
Món nợ tình cứ dai dẳng chưa thôi.




BÀI THƠ TÌNH THƠ À !

 TÌNH THƠ À

Tác giả: Duy Sắc, năm sáng tác 2018

*****

Trong sự hoang vu tâm hồn
Tôi cố tìm lại chút khôn thuở nào
Cố trấn tĩnh để ngêu ngao
Hát lên một khúc ngọt ngào tình yêu
Trong sự chênh vênh buổi chiều
Tôi cố níu kéo tình yêu quay về
Gió đông thổi đến não nề
Đêm đổ sầm xuống buồn ghê cả người
Trong sự cố gắng gượng cười
Tôi cố nhớ lại dáng người năm xưa
Trời tối quá lại còn mưa
Con phố mới vừa bật sáng đèn lên
Trong những dư âm đang đến
Hình như ai đó gọi tên của mình
Giật mình cứ tưởng người tình
Ai ngờ tiếng sấm nổ inh giữa trời
Mình ngồi nhìn mãi mưa rơi
Hoa lá tơi bời gục gãy xác xơ
Người tặng ta những hồn thơ
Người đâu có biết ta giờ cô đơn




BÀI THƠ HÁI LỘC ĐẦU XUÂN

 HÁI LỘC ĐẦU XUÂN

Tác giả: Duy Sắc, năm sáng tác 2019
*****
Đầu xuân mình hái lộc trời
Chúng ta cầu chúc cuộc đời bình an
Tinh thần vui khoẻ thanh nhàn
Đong đầy hạnh phúc xua tan u sầu

Kinh doanh phát đạt dẫn đầu
Công danh thăng tiến bền lâu vững vàng
Gia đình dòng tộc vẻ vang
Phú quý sung túc giàu sang cửa nhà

Cầu tình yêu của đôi ta
Trăm năm gắn kết không xa một ngày
Cầu mình luôn gặp điều may
Phúc đến ồ ạt, hoạ bay không còn

Cầu cho những vợ chồng son
Khai hoa nở nhuỵ vuông tròn mẹ con
Cầu ai đang cảnh cô đơn
Bước sang năm mới không còn buồn đau

Cầu tình người quấn quýt nhau
Nghĩa nhân hàn gắn thương đau trong đời
Mùa xuân là vốn của trời
Tình xuân là của con người chúng ta

Xuân ban phúc lộc đến nhà
Xuân làm tình cảm chúng ta mặn nồng
Dưới xuân tràn ngập nắng hồng
Trời xuân bát ngát mênh mông thái bình.

BÀI THƠ BẾN NÀO CHO TÌNH TA ?

 BẾN NÀO CHO TÌNH TA?

Tác giả: Duy Sắc, năm sáng tác 2018
*****
Tất cả mọi thứ đều có giá
Quan trọng là
Ta có dám đổi không
Nhưng tình yêu nó thì vô giá
Có đôi khi
Mình lại tặng không
Hoặc là người yêu mình không tính
Thế mới lạ
Nó là gì nhỉ
Tình yêu kia
Nó có phải chăng là định mệnh
Hay nó là
Một thứ mông lung
Không thể hiểu
Thế giới này
Vạn vật được kết nối
Cũng bởi chữ tình
Yêu là vô thức
Nó đến và không đi
Nó khiến người bi lụy
Nó cho ta thăng hoa
Nhiều ngai vàng sụp đổ
Cũng do bởi tình yêu
Nhiều chiến công hiển hách
Những khám phá thần kỳ
Cũng do bởi tình yêu
Nhân loại sẽ ra sao
Khi tình yêu đã hết
Thế giới sẽ ra sao
Khi tình yêu đã chết
Anh sẽ ra sao
Khi tình em tắt lịm
Chiều buồn không có nắng
Phải chăng trời không yêu
Anh nhớ em rất nhiều
Nhưng vẫn không thể hiểu
Em là ai trong anh
Hay anh đã yêu rồi
Thế mới lạ
Ôi mối tình chúng ta
Nếu đời mà biết trước
Chắc đó không phải đời
Mỗi một ngày đều khác
Tâm hồn ta đổi thay
Suy nghĩ không cố định
Nào đâu là định mệnh
Đích đến ở chốn nào
Chữ tình kia là ảo
Hay là thực em ơi
Có bến nào để tới
Cho chuyện tình chúng ra.