Trang

Trang

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2026

TAN TRƯỜNG

 TAN TRƯỜNG

( Duy Sắc Nguyễn )

Phấn trắng tan thành bụi bay bay

Áo dài em cũng đã phải thay

Cổng trường yên ắng , tàn cánh phượng

Ghế đá nhớ ai vắng cả ngày


Gió cuốn tàn bay trang lưu bút

Thầy trò bịn rịn lúc chia tay

Mùa thi năm ấy ta hẹn ước

Biết bao ký ức tháng năm này


Mấy lần lá giận ngọn heo may

Trống trường hậm hực đánh cả ngày

Học sinh mỗi lúc vào một khác

Ta về trường cũ thấy lạ thay


Hình như em cũng không về nữa

Kỷ niệm đôi mình mấy ai hay

Mỗi lần hoa phượng khoe sắc đỏ

Bao lượt trường tan vẫn thế này.

TAN TRƯỜNG

 TAN TRƯỜNG

( Duy Sắc Nguyễn )

Phấn trắng tan thành bụi bay bay

Áo dài em cũng đã phải thay

Cổng trường yên ắng , tàn cánh phượng

Ghế đá nhớ ai vắng cả ngày


Gió cuốn tàn bay trang lưu bút

Thầy trò bịn rịn lúc chia tay

Mùa thi năm ấy ta hẹn ước

Biết bao ký ức tháng năm này


Mấy lần lá giận ngọn heo may

Trống trường hậm hực đánh cả ngày

Học sinh mỗi lúc vào một khác

Ta về trường cũ thấy lạ thay


Hình như em cũng không về nữa

Kỷ niệm đôi mình mấy ai hay

Mỗi lần hoa phượng khoe sắc đỏ

Bao lượt trường tan vẫn thế này.

ĐÊM TẠ TỪ

 Trích đoạn Trường Ca Sát Thát

Duy Sắc

Lúc này trong phút chia tay

Chàng đi chinh chiến khó ngày gặp nhau

Chàng có biết lòng em đau

Ánh trăng u uất một màu chia ly


Tặng chàng một nếp chinh y

Đông phong lạnh giá biên thuỳ mang theo

Đây là nắm đất quê nghèo

Mong chàng luôn giữ nó theo bên mình


Rượu nồng ấm áp nghĩa tình

Thiếp mời phu tướng chúng mình cạn ly

Lời nàng nói lúc biệt ly

Sao mà lại lắm sầu bi não nùng


Đời ta theo nghiệp kiếm cung

Đã nguyện sống chết với cùng non sông

Nàng nghe thấy tiếng trống đồng

Giục người chiến tướng lập công giết thù


Ải xa tràn ngập giặc thù

Gió bụi mịt mù vang tiếng vó câu

Thanh gươm thép của ta đâu

Tráng sỹ ngẩng đầu trước mọi phong ba


Lúc này ta phải đi xa

Nàng hãy ở nhà gìn giữ lòng son

Chăm lo dạy dỗ các con

Chữ hiếu vuông tròn báo đáp mẹ cha


Trong cơn nguy biến Sơn Hà

Nợ nước, tình nhà ta phải nặng mang

Đêm nay trước bước quan san

Nàng đừng khóc lóc thở than làm gì


Nàng nhìn ta kỹ lại đi

Một trang chiến tướng uy nghi lẫy lừng

Đã từng đánh hổ giữa rừng

Xông pha vào chỗ trùng trùng gươm đao


Nam nhi khí khái anh hào

Trước giờ tiễn biệt lẽ nào khóc than

Trong lưu luyến chớ than van

Để người chinh chiến bình an trong lòng


Để ta khoác áo giáp đồng

Đội mũ danh tướng nàng trông xem nào

Chàng ơi uy dũng biết bao

Khí khái của bậc anh hào là đây


Thiếp mời thêm chén rượu đầy

Mong người phu tướng dựng xây cơ đồ

Chiến bào chàng hãy khoác vô

Yên ngựa em đã lắp vô cho chàng


Đêm nay dưới ánh trăng vàng

Em nguyện chàng sẽ bình an trở về

Mai này giải phóng làng quê

Ngày ấy chàng về chiến thắng vinh quang


Sac2003

ĐÊM TẠ TỪ

 Trích đoạn Trường Ca Sát Thát

Duy Sắc

Lúc này trong phút chia tay

Chàng đi chinh chiến khó ngày gặp nhau

Chàng có biết lòng em đau

Ánh trăng u uất một màu chia ly


Tặng chàng một nếp chinh y

Đông phong lạnh giá biên thuỳ mang theo

Đây là nắm đất quê nghèo

Mong chàng luôn giữ nó theo bên mình


Rượu nồng ấm áp nghĩa tình

Thiếp mời phu tướng chúng mình cạn ly

Lời nàng nói lúc biệt ly

Sao mà lại lắm sầu bi não nùng


Đời ta theo nghiệp kiếm cung

Đã nguyện sống chết với cùng non sông

Nàng nghe thấy tiếng trống đồng

Giục người chiến tướng lập công giết thù


Ải xa tràn ngập giặc thù

Gió bụi mịt mù vang tiếng vó câu

Thanh gươm thép của ta đâu

Tráng sỹ ngẩng đầu trước mọi phong ba


Lúc này ta phải đi xa

Nàng hãy ở nhà gìn giữ lòng son

Chăm lo dạy dỗ các con

Chữ hiếu vuông tròn báo đáp mẹ cha


Trong cơn nguy biến Sơn Hà

Nợ nước, tình nhà ta phải nặng mang

Đêm nay trước bước quan san

Nàng đừng khóc lóc thở than làm gì


Nàng nhìn ta kỹ lại đi

Một trang chiến tướng uy nghi lẫy lừng

Đã từng đánh hổ giữa rừng

Xông pha vào chỗ trùng trùng gươm đao


Nam nhi khí khái anh hào

Trước giờ tiễn biệt lẽ nào khóc than

Trong lưu luyến chớ than van

Để người chinh chiến bình an trong lòng


Để ta khoác áo giáp đồng

Đội mũ danh tướng nàng trông xem nào

Chàng ơi uy dũng biết bao

Khí khái của bậc anh hào là đây


Thiếp mời thêm chén rượu đầy

Mong người phu tướng dựng xây cơ đồ

Chiến bào chàng hãy khoác vô

Yên ngựa em đã lắp vô cho chàng


Đêm nay dưới ánh trăng vàng

Em nguyện chàng sẽ bình an trở về

Mai này giải phóng làng quê

Ngày ấy chàng về chiến thắng vinh quang


Sac2003

KÝ ỨC BUỒN

 KÝ ỨC BUỒN

Duy Sắc

Ngày hôn lễ em như bà hoàng lộng lẫy

Hôm chia tay em tóc rối bù xù

Em nhìn anh xong ta thầm nhủ

Nhân duyên là món nợ trả vay

Thế đó 

Chúng mình oan gia ngõ hẹp

Hay

Kim đồng , ngọc nữ gặp nhau

Câu hỏi ấy cứ âm ỷ mãi

Bao ân tình không thể nào phai

Nhưng đành đoạn nhìn nhau nuốt lệ

Em và anh

Chúng mình đâu tệ

Nghĩa mãi còn không thể nào phai

Nếu một mai

Chúng ta có làm lại

Anh vẫn vậy không thể yêu ai

Ngoài em

Không phải vì anh không có ai

Mà đó là định mệnh

Trên cuộc đời

Ta sẽ phải gặp nhau

Ta sẽ phải khổ đau

KÝ ỨC BUỒN

 KÝ ỨC BUỒN

Duy Sắc

Ngày hôn lễ em như bà hoàng lộng lẫy

Hôm chia tay em tóc rối bù xù

Em nhìn anh xong ta thầm nhủ

Nhân duyên là món nợ trả vay

Thế đó 

Chúng mình oan gia ngõ hẹp

Hay

Kim đồng , ngọc nữ gặp nhau

Câu hỏi ấy cứ âm ỷ mãi

Bao ân tình không thể nào phai

Nhưng đành đoạn nhìn nhau nuốt lệ

Em và anh

Chúng mình đâu tệ

Nghĩa mãi còn không thể nào phai

Nếu một mai

Chúng ta có làm lại

Anh vẫn vậy không thể yêu ai

Ngoài em

Không phải vì anh không có ai

Mà đó là định mệnh

Trên cuộc đời

Ta sẽ phải gặp nhau

Ta sẽ phải khổ đau

LỢI DỤNG

 LỢI DỤNG

Duy Sắc

Chia tay thì chia tay

Tại tính anh nghệ sỹ

Chỗ nào lợi anh chơi

Anh phải vì anh chớ


Miếng cơm, manh áo mờ

Em lo được anh không

Anh còn gia đình nữa

Anh phải lo thân anh


Đừng tưởng rằng anh cần

Lúc khó, anh quỳ lụy

Giờ đã khác rồi em

Anh có đầy đủ cả


Chia tay nhanh em nhá

Mình hết duyên nhau rồi

Anh chỉ yêu bản ngã

Em là cầu anh qua.

LỢI DỤNG

 LỢI DỤNG

Duy Sắc

Chia tay thì chia tay

Tại tính anh nghệ sỹ

Chỗ nào lợi anh chơi

Anh phải vì anh chớ


Miếng cơm, manh áo mờ

Em lo được anh không

Anh còn gia đình nữa

Anh phải lo thân anh


Đừng tưởng rằng anh cần

Lúc khó, anh quỳ lụy

Giờ đã khác rồi em

Anh có đầy đủ cả


Chia tay nhanh em nhá

Mình hết duyên nhau rồi

Anh chỉ yêu bản ngã

Em là cầu anh qua.

HỎI THĂM NHAU

 HỎI THĂM NHAU

Duy Sắc

Chào đồng chí, anh đi đâu vậy

Tôi đi về, trời sắp mưa to

Rồi đồng chí về chưa thế nhỉ

Sao còn ngồi hút thuốc một mình


À tôi ngồi chờ đón bình minh

Trời đang sáng, chắc không mưa nhỉ

Thôi về đi, thức cả một đêm

Mưa là chắc, tôi nhìn là biết


Ừ có lẽ là anh nói đúng

Trời bình minh mà rất âm u

Chưa thấy ánh hừng đông lấp ló

Chắc sẽ mưa, mưa rất là to


Thôi, mình về ngủ đi đồng chí

Mệt mỏi rồi, tôi cũng mệt nhiều

Như thế nhé, đây còn điếu thuốc

Anh hút đi rồi tạm chia tay


Hy vọng rằng nay nắng cả ngày

Chiều ấp áp chúng mình đi nhậu.

HỎI THĂM NHAU

 HỎI THĂM NHAU

Duy Sắc

Chào đồng chí, anh đi đâu vậy

Tôi đi về, trời sắp mưa to

Rồi đồng chí về chưa thế nhỉ

Sao còn ngồi hút thuốc một mình


À tôi ngồi chờ đón bình minh

Trời đang sáng, chắc không mưa nhỉ

Thôi về đi, thức cả một đêm

Mưa là chắc, tôi nhìn là biết


Ừ có lẽ là anh nói đúng

Trời bình minh mà rất âm u

Chưa thấy ánh hừng đông lấp ló

Chắc sẽ mưa, mưa rất là to


Thôi, mình về ngủ đi đồng chí

Mệt mỏi rồi, tôi cũng mệt nhiều

Như thế nhé, đây còn điếu thuốc

Anh hút đi rồi tạm chia tay


Hy vọng rằng nay nắng cả ngày

Chiều ấp áp chúng mình đi nhậu.

QUÊN ÁO

 QUÊN ÁO

Duy Sắc

Thôi chết rồi lại bỏ quên áo khoác

Đường đi xa lạnh lắm 

Chắc ngày mai mình sẽ cảm thôi


Thế mà em cũng không chịu nhắc anh

Em vô tâm lắm nhe

Vậy còn yêu nữa để làm gì


Mệt mỏi rồi, mình chia tay em nhé

Anh cần tìm người khác

Em không cần phải nói thêm gì


Anh là vậy khi tình mà không được

Chia tay liền cho khoẻ

Khỏi bận tâm vương vấn làm chi


Sao cũng được tuỳ em yêu phán xét

Cứ việc chê đi em

Anh mong em sớm tìm người mới


Vì em không nhắc anh mang áo lạnh

Có thể là em chẳng yêu

Anh nghĩ mình chia tay là đúng


Sac2010


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

QUÊN ÁO

 QUÊN ÁO

Duy Sắc

Thôi chết rồi lại bỏ quên áo khoác

Đường đi xa lạnh lắm 

Chắc ngày mai mình sẽ cảm thôi


Thế mà em cũng không chịu nhắc anh

Em vô tâm lắm nhe

Vậy còn yêu nữa để làm gì


Mệt mỏi rồi, mình chia tay em nhé

Anh cần tìm người khác

Em không cần phải nói thêm gì


Anh là vậy khi tình mà không được

Chia tay liền cho khoẻ

Khỏi bận tâm vương vấn làm chi


Sao cũng được tuỳ em yêu phán xét

Cứ việc chê đi em

Anh mong em sớm tìm người mới


Vì em không nhắc anh mang áo lạnh

Có thể là em chẳng yêu

Anh nghĩ mình chia tay là đúng


Sac2010


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

NGÔN TÌNH SỐ 6

 NGÔN TÌNH số 6

Duy Sac

Mình yêu nhau bao năm

Nhưng chỉ là tâm sự

Chỉ là ngồi nhìn nhau

Nói những lời mông lung


Mình thương nhau nhiều lắm

Tình thương chỉ bằng lời

Ta chưa từng thực sự

Hiểu được rõ về nhau


Tình anh, em nào hiểu

Nhưng anh hiểu tình em

Chẳng lẽ tình cứ vậy

Rồi khi nào chia tay


Vu vơ dòng tin nhắn

Rằng là em nhớ anh

Rồi chúc em mạnh khỏe

Chúc mỗi ngày bình an


Mỗi ngày qua như vậy

Ta nhắn biết bao người

Ai là người quan trọng

Để ta nhớ ta yêu


Tình yêu kia vốn đẹp

Tại vì ta vô tình

Trong lòng luôn toan tính

Chỉ nói những ngôn tình


Chỉ cần một câu nói

Rằng đời em cần anh

Thì cho dù trời sập

Anh cũng gánh cho em


Nhưng em chưa từng nói

Em chỉ nhìn anh cười

Anh nhìn em cười lại

Tình yêu chỉ vậy thôi


Anh nào đâu ích kỷ

Nhưng tình phải chân thành

Em vẫn còn do dự

Nên tình phải vậy thôi


Ngôn tình là như vậy

Yêu toàn điều vu vơ

Nên tình nào dang dở

Khi ta chẳng thương nhau

NGÔN TÌNH SỐ 6

 NGÔN TÌNH số 6

Duy Sac

Mình yêu nhau bao năm

Nhưng chỉ là tâm sự

Chỉ là ngồi nhìn nhau

Nói những lời mông lung


Mình thương nhau nhiều lắm

Tình thương chỉ bằng lời

Ta chưa từng thực sự

Hiểu được rõ về nhau


Tình anh, em nào hiểu

Nhưng anh hiểu tình em

Chẳng lẽ tình cứ vậy

Rồi khi nào chia tay


Vu vơ dòng tin nhắn

Rằng là em nhớ anh

Rồi chúc em mạnh khỏe

Chúc mỗi ngày bình an


Mỗi ngày qua như vậy

Ta nhắn biết bao người

Ai là người quan trọng

Để ta nhớ ta yêu


Tình yêu kia vốn đẹp

Tại vì ta vô tình

Trong lòng luôn toan tính

Chỉ nói những ngôn tình


Chỉ cần một câu nói

Rằng đời em cần anh

Thì cho dù trời sập

Anh cũng gánh cho em


Nhưng em chưa từng nói

Em chỉ nhìn anh cười

Anh nhìn em cười lại

Tình yêu chỉ vậy thôi


Anh nào đâu ích kỷ

Nhưng tình phải chân thành

Em vẫn còn do dự

Nên tình phải vậy thôi


Ngôn tình là như vậy

Yêu toàn điều vu vơ

Nên tình nào dang dở

Khi ta chẳng thương nhau

CHIA TAY SÂN GA

 CHIA TAY SÂN GA

Duy Sắc

Mai, anh về bắc xa nghìn dặm

Tôi ở nơi này khắc khoải ngóng trông

Xin gửi đến chút tình bé nhỏ

Kẻ xa nhà luôn mãi nhớ mong


Con tàu ấy những nơi anh qua

Anh có thấy quê nhà thay đổi

Trong cái nắng cái gió cái mưa

Trong lòng anh và cả lòng tôi


Những nơi nào anh sẽ đi qua

Miền Đông Nam xanh xanh rừng lá

Miền Nam Trung sỏi đá khô cằn

Miền đất Quảng gió Lào sùng sục

Đèo Hài Vân hiên ngang sừng sững

Dãy Trường Sơn oai dũng kiêu hùng

Rồi đất Huế mộng mơ cổ kính

Biển Thuận An dào dạt ân tình


Chắc anh ghé Quảng Bình cát trắng

Nghĩ chuyện xưa cay đắng ngọt bùi

Đất Quảng Trị những ngày khói lửa

Ruộng xác xơ sông nghẹt bom mìn

Cả thế giới bùi ngùi xúc động

Cuộc chiến dài tan nát chia ly

Bao thanh niên phơi xác chốn biên thùy

Một dân tộc đối đầu hai trận tuyến


Anh chắc thấy đau thương đang còn nặng

Trên từng tấc đất trên từng ngọn tre

Trên từng bông lúa trên từng gốc me

Và bao bà mẹ nhớ con mòn mỏi

Người vợ hiền vời vợi mong chồng


Có gì tả hết được không anh

Hay chỉ là những nấm mồ xanh

Hay chỉ là anh thương binh điên loạn

Hay chỉ là các em thơ quay quắt

Hay chỉ là những đứa trẻ mồ côi

Ai đã khiến nước anh phải tội?

Nỗi đau này còn nhắc đến muôn đời


Tàu đi mãi anh ra đất Bắc

ghé thủ đô Hà Nội anh hùng

Bốn nghìn năm nòi giống Tiên Rồng

Sức đang dậy vươn cùng nắng mới


Anh ơi, anh!

Anh chắc yêu lắm đấy

Yêu nét xưa phố cổ nên thơ

Yêu Văn Miếu tinh hoa Đại Việt

Yêu Hồ Gươm dáng ngọc bao đời

Yêu Thăng Long kiêu sa hùng dũng

Một góc trời Bách Việt oai phong


Chắc là anh cũng yêu nhiều nữa!

Yêu! quê hương thống nhất hai miền

Đoàn tàu ấy, chúng ta chung một.

Anh đầu toa tôi ở cuối toa.

Rồi ngày mai, nó sẽ đi xa,

vươn tới những chân trời tít tắp,

mang trong mình dũng khí Việt Nam ta.


NguyenDuySac2003

CHIA TAY SÂN GA

 CHIA TAY SÂN GA

Duy Sắc

Mai, anh về bắc xa nghìn dặm

Tôi ở nơi này khắc khoải ngóng trông

Xin gửi đến chút tình bé nhỏ

Kẻ xa nhà luôn mãi nhớ mong


Con tàu ấy những nơi anh qua

Anh có thấy quê nhà thay đổi

Trong cái nắng cái gió cái mưa

Trong lòng anh và cả lòng tôi


Những nơi nào anh sẽ đi qua

Miền Đông Nam xanh xanh rừng lá

Miền Nam Trung sỏi đá khô cằn

Miền đất Quảng gió Lào sùng sục

Đèo Hài Vân hiên ngang sừng sững

Dãy Trường Sơn oai dũng kiêu hùng

Rồi đất Huế mộng mơ cổ kính

Biển Thuận An dào dạt ân tình


Chắc anh ghé Quảng Bình cát trắng

Nghĩ chuyện xưa cay đắng ngọt bùi

Đất Quảng Trị những ngày khói lửa

Ruộng xác xơ sông nghẹt bom mìn

Cả thế giới bùi ngùi xúc động

Cuộc chiến dài tan nát chia ly

Bao thanh niên phơi xác chốn biên thùy

Một dân tộc đối đầu hai trận tuyến


Anh chắc thấy đau thương đang còn nặng

Trên từng tấc đất trên từng ngọn tre

Trên từng bông lúa trên từng gốc me

Và bao bà mẹ nhớ con mòn mỏi

Người vợ hiền vời vợi mong chồng


Có gì tả hết được không anh

Hay chỉ là những nấm mồ xanh

Hay chỉ là anh thương binh điên loạn

Hay chỉ là các em thơ quay quắt

Hay chỉ là những đứa trẻ mồ côi

Ai đã khiến nước anh phải tội?

Nỗi đau này còn nhắc đến muôn đời


Tàu đi mãi anh ra đất Bắc

ghé thủ đô Hà Nội anh hùng

Bốn nghìn năm nòi giống Tiên Rồng

Sức đang dậy vươn cùng nắng mới


Anh ơi, anh!

Anh chắc yêu lắm đấy

Yêu nét xưa phố cổ nên thơ

Yêu Văn Miếu tinh hoa Đại Việt

Yêu Hồ Gươm dáng ngọc bao đời

Yêu Thăng Long kiêu sa hùng dũng

Một góc trời Bách Việt oai phong


Chắc là anh cũng yêu nhiều nữa!

Yêu! quê hương thống nhất hai miền

Đoàn tàu ấy, chúng ta chung một.

Anh đầu toa tôi ở cuối toa.

Rồi ngày mai, nó sẽ đi xa,

vươn tới những chân trời tít tắp,

mang trong mình dũng khí Việt Nam ta.


NguyenDuySac2003

GA SÀI GÒN

 GA SÀI GÒN

Duy Sắc

Hoa Phượng Đỏ

Khi tôi lên tàu chiều hạ

Hình ảnh quê nhà đã bắt đầu xa

Nhớ nhung những mảnh ruộng cà

Nhớ mấy con gà đang bới bờ ao


Nhớ hàng tre bờ đê cao

Nhớ con cá trắm dưới ao đớp bèo

Nhà ga hành khách lèo tèo

Trời cao quang đãng trong veo nắng vàng


Khách buôn tấp nập lên hàng

Tiễn đưa lưu luyến mấy hàng lệ rơi

Trẻ con khóc gọi mẹ ơi

Vợ nghèo ra tiễn tận nơi đưa chồng


Khách mỗi lúc đến một đông

Rồng rắn gánh gồng chen chúc nhau lên

Còi tàu thúc giục mau lên

Đường ray ken két tiếng rên nặng nề


Một con tàu dài lê thê

Bắt đầu lăn bánh xuôi về phương nam

Cảnh vật lạ lẫm phát ham

Đường sắt mới làm, xe chạy nhất nhanh


Nhìn ra bát ngát lúa xanh

Những dòng sông rộng ngọt lành nước trong

Núi cao nghiêng mình soi bóng

Bờ biển dài, cát nóng bỏng bàn chân


Đêm hun hút chân trời bí ẩn

Chớp giật rần rần réo gọi trời mưa

Đèn đêm phố thị lưa thưa

Trăng vàng đâu đó mới vừa nhú lên


Cứ thỉnh thoảng ga tàu lại đến

Người ta đi lên rao bán hàng rong

Nào bánh kẹo, nào ngô bỏng

Nào những nỗi lòng của kẻ ăn xin


Những lưu luyến chia tay bịn rịn

Những ánh mắt nhìn hội ngộ mừng vui

Vài người già bước lầm lũi

Vương vẫn nỗi niềm sau mỗi cách xa


Tàu đi chầm chậm qua ga

Khói loang ra những xót xa ngậm ngùi

Biết bao là chuyện buồn vui

Những giấc ngủ vùi mệt mỏi suy tư


Bánh xe lăn cứ từ từ

Ỳ ạch lừ thừ tàu nặng nề mang

Phía sau một số toa hàng

Vài người trốn vé lang thang đang nằm


Đường dài hun hút xa xăm

Nhiều khách chống cằm ánh mắt đăm đăm

Người chui gầm ghế để nằm

Người thiếu chỗ ngủ gằm gằm nhìn nhau


Người thì ốm, trẻ con đau

Vệ sinh bẩn thỉu tranh nhau cái cầu

Ông già ngồi vuốt bộ râu

Nét mặt ngầu ngầu ra vẻ uyên thâm


Vài người im lặng như câm

Trông rất thâm trầm suy nghĩ mưu mô

Nhìn ra sóng biển nhấp nhô

Trên đường quốc lộ, ô tô tranh làn


Tàu qua phế tích điêu tàn

Tàu vượt đại ngàn đến Hải Vân quan

Đúng là đệ nhất trùng quan

Đường núi ngoằn ngoèo từng quãng quanh co


Tàu vòng ra đến cố đô

Vang tiếng ai hò dĩ vãng xa xưa

Miền trung đang lúc gió mưa

Biển xa dậy sóng thuyền chưa vào bờ


Ở nhà bao nỗi mong chờ

Tin tức mịt mờ ở chốn khơi xa

Sông Hàn bờ rộng bao la

Đà Nẵng thật là mới mẻ đẹp thay


Những đàn én nhỏ tung bay

Những khu chợ họp vui say cuộc đời

Dọc đường mưa cứ hoài rơi

Tháp Chăm gợi nhớ đến nơi xa vời


Thanh Long cằn dưới nắng trời

Đàn dê khát nước tìm nơi để nằm

Thoáng nghe thấy tiếng trống Chăm

Vũ điệu khêu gợi tháng năm xưa về


Cát vàng sa mạc lê thê

Câu hát não nề cay đắng mù khơi

Mùi nước mắm đâu bay hơi

Những tiếng chào mời trước mỗi nhà ga


Càng xa càng thấy nhớ nhà

Quê hương mỗi lúc một xa thêm rồi

Xanh rì thấp thoáng núi đồi

Cao su rụng lá, chiều trôi về trời


Một màu đất đỏ liền phơi

Âm u mây trút đầy trời cơn mưa

Lâu lâu có tiếng máy cưa

Những cây gỗ lớn được đưa khỏi rừng


Mây đen phủ tối như bưng

Hoa lá ăn mừng nước của trời ban

Tàu đi chậm lại tàn tàn

Những khu phố lớn, đường đan ô cờ


Thật là tráng lệ như mơ

Những nóc nhà thờ vang tiếng chuông ngân

Ga cuối đang ở rất gần

Hành khách nhốn nháo cuồng chân đứng dòm


Người ngoái cổ, kẻ khom khom

Cố gắng để dòm thành phố xa hoa

Ga chiều vang tiếng phát loa

Khách gói gém quà chuẩn bị đem cho


Bắt đầu nhốn nháo chuyện trò

Tự nhiên mình thấy lo lo trong lòng

Biết đời mình có long đong

Suy nghĩ lòng vòng ù cả lỗ tai


Trải qua một đoạn đường dài

Sài Gòn mở cửa tương lai vẫy chào


Sac2002

GA SÀI GÒN

 GA SÀI GÒN

Duy Sắc

Hoa Phượng Đỏ

Khi tôi lên tàu chiều hạ

Hình ảnh quê nhà đã bắt đầu xa

Nhớ nhung những mảnh ruộng cà

Nhớ mấy con gà đang bới bờ ao


Nhớ hàng tre bờ đê cao

Nhớ con cá trắm dưới ao đớp bèo

Nhà ga hành khách lèo tèo

Trời cao quang đãng trong veo nắng vàng


Khách buôn tấp nập lên hàng

Tiễn đưa lưu luyến mấy hàng lệ rơi

Trẻ con khóc gọi mẹ ơi

Vợ nghèo ra tiễn tận nơi đưa chồng


Khách mỗi lúc đến một đông

Rồng rắn gánh gồng chen chúc nhau lên

Còi tàu thúc giục mau lên

Đường ray ken két tiếng rên nặng nề


Một con tàu dài lê thê

Bắt đầu lăn bánh xuôi về phương nam

Cảnh vật lạ lẫm phát ham

Đường sắt mới làm, xe chạy nhất nhanh


Nhìn ra bát ngát lúa xanh

Những dòng sông rộng ngọt lành nước trong

Núi cao nghiêng mình soi bóng

Bờ biển dài, cát nóng bỏng bàn chân


Đêm hun hút chân trời bí ẩn

Chớp giật rần rần réo gọi trời mưa

Đèn đêm phố thị lưa thưa

Trăng vàng đâu đó mới vừa nhú lên


Cứ thỉnh thoảng ga tàu lại đến

Người ta đi lên rao bán hàng rong

Nào bánh kẹo, nào ngô bỏng

Nào những nỗi lòng của kẻ ăn xin


Những lưu luyến chia tay bịn rịn

Những ánh mắt nhìn hội ngộ mừng vui

Vài người già bước lầm lũi

Vương vẫn nỗi niềm sau mỗi cách xa


Tàu đi chầm chậm qua ga

Khói loang ra những xót xa ngậm ngùi

Biết bao là chuyện buồn vui

Những giấc ngủ vùi mệt mỏi suy tư


Bánh xe lăn cứ từ từ

Ỳ ạch lừ thừ tàu nặng nề mang

Phía sau một số toa hàng

Vài người trốn vé lang thang đang nằm


Đường dài hun hút xa xăm

Nhiều khách chống cằm ánh mắt đăm đăm

Người chui gầm ghế để nằm

Người thiếu chỗ ngủ gằm gằm nhìn nhau


Người thì ốm, trẻ con đau

Vệ sinh bẩn thỉu tranh nhau cái cầu

Ông già ngồi vuốt bộ râu

Nét mặt ngầu ngầu ra vẻ uyên thâm


Vài người im lặng như câm

Trông rất thâm trầm suy nghĩ mưu mô

Nhìn ra sóng biển nhấp nhô

Trên đường quốc lộ, ô tô tranh làn


Tàu qua phế tích điêu tàn

Tàu vượt đại ngàn đến Hải Vân quan

Đúng là đệ nhất trùng quan

Đường núi ngoằn ngoèo từng quãng quanh co


Tàu vòng ra đến cố đô

Vang tiếng ai hò dĩ vãng xa xưa

Miền trung đang lúc gió mưa

Biển xa dậy sóng thuyền chưa vào bờ


Ở nhà bao nỗi mong chờ

Tin tức mịt mờ ở chốn khơi xa

Sông Hàn bờ rộng bao la

Đà Nẵng thật là mới mẻ đẹp thay


Những đàn én nhỏ tung bay

Những khu chợ họp vui say cuộc đời

Dọc đường mưa cứ hoài rơi

Tháp Chăm gợi nhớ đến nơi xa vời


Thanh Long cằn dưới nắng trời

Đàn dê khát nước tìm nơi để nằm

Thoáng nghe thấy tiếng trống Chăm

Vũ điệu khêu gợi tháng năm xưa về


Cát vàng sa mạc lê thê

Câu hát não nề cay đắng mù khơi

Mùi nước mắm đâu bay hơi

Những tiếng chào mời trước mỗi nhà ga


Càng xa càng thấy nhớ nhà

Quê hương mỗi lúc một xa thêm rồi

Xanh rì thấp thoáng núi đồi

Cao su rụng lá, chiều trôi về trời


Một màu đất đỏ liền phơi

Âm u mây trút đầy trời cơn mưa

Lâu lâu có tiếng máy cưa

Những cây gỗ lớn được đưa khỏi rừng


Mây đen phủ tối như bưng

Hoa lá ăn mừng nước của trời ban

Tàu đi chậm lại tàn tàn

Những khu phố lớn, đường đan ô cờ


Thật là tráng lệ như mơ

Những nóc nhà thờ vang tiếng chuông ngân

Ga cuối đang ở rất gần

Hành khách nhốn nháo cuồng chân đứng dòm


Người ngoái cổ, kẻ khom khom

Cố gắng để dòm thành phố xa hoa

Ga chiều vang tiếng phát loa

Khách gói gém quà chuẩn bị đem cho


Bắt đầu nhốn nháo chuyện trò

Tự nhiên mình thấy lo lo trong lòng

Biết đời mình có long đong

Suy nghĩ lòng vòng ù cả lỗ tai


Trải qua một đoạn đường dài

Sài Gòn mở cửa tương lai vẫy chào


Sac2002

MƠ GIỮA XA HOA

 MƠ GIỮA XA HOA

Tác giả Duy Sắc

Em mơ gì giữa xa hoa

Khi em không có mái nhà trú chân

Thân em lang bạt phong trần

Cuộc đời hành khất muôn phần đắng cay


Tuổi nhỏ chai sạn đôi tay

Bát cơm rơi vãi cả ngày không no

Ai thương hại họ mới cho

Ai khinh miệt họ chỉ lo đứng nhìn


Xã hội không có niềm tin

Người ta ái ngại khi nhìn mặt nhau

Giáng Sinh rực rỡ sắc màu

Người ta hớn hở tặng nhau món quà


Phố phường bóng bẩy kiêu sa

Trẻ con vui cạnh ông già No el

Em nhỏ thó, nước da đen

Những nơi sang trọng sao chen được vào


Em giương đôi mắt nhìn sao

Nước mắt em có nhiều sao chiếu vào

Chúng lấp lánh đẹp làm sao

Không biết em chọn cái nào để vui.

MƠ GIỮA XA HOA

 MƠ GIỮA XA HOA

Tác giả Duy Sắc

Em mơ gì giữa xa hoa

Khi em không có mái nhà trú chân

Thân em lang bạt phong trần

Cuộc đời hành khất muôn phần đắng cay


Tuổi nhỏ chai sạn đôi tay

Bát cơm rơi vãi cả ngày không no

Ai thương hại họ mới cho

Ai khinh miệt họ chỉ lo đứng nhìn


Xã hội không có niềm tin

Người ta ái ngại khi nhìn mặt nhau

Giáng Sinh rực rỡ sắc màu

Người ta hớn hở tặng nhau món quà


Phố phường bóng bẩy kiêu sa

Trẻ con vui cạnh ông già No el

Em nhỏ thó, nước da đen

Những nơi sang trọng sao chen được vào


Em giương đôi mắt nhìn sao

Nước mắt em có nhiều sao chiếu vào

Chúng lấp lánh đẹp làm sao

Không biết em chọn cái nào để vui.

PHƯỢNG HỒNG SỐ 14

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 14

Phượng Hồng rụng ở bờ sông

Con ve buồn bã trải lòng tiếc thương

Hoa tàn phơi khắp lề đường

Mùa hè thổn thức rưng rưng mưa sầu


Học sinh túm tụm vào nhau

Luyến lưu giã biệt tình đầu mộng mơ

Thuyền trôi trên sóng lững lờ

Lục bình trôi mãi bơ vơ phận bèo


Phượng tàn hết một thời yêu

Đôi ta từng ước mơ nhiều tương lai

Năm xưa cũng bến sông này

Em còn có nhớ không hay quên rồi


Dòng đời bươn trải ngược xuôi

Bao mùa hè đến anh ngồi tại đây

Nhìn theo con nước vơi đầy

Nhớ em mà nước mắt rơi ngẹn ngào


Em giờ phiêu dạt ở đâu

Có còn nhớ mối tình đầu đôi ta

Hay tình kia đã nhạt nhòa

Người sang bến mới quên ta mất rồi


Tình như ảo ảnh xa xôi

Ta càng cố níu thì đời càng đau

Nhưng bao ký ức trong đầu

Đêm đêm chúng lại ở đâu hiện về


Dư âm dằn vặt cơn mê

Người xưa cảnh cũ hiện về giấc mơ

Khiến cho tâm trạng não nề

U mê tình vẫn tương tư một người


Hè này buồn quá Phượng ơi

Chắc mi ngán ngẩm tình đời giống ta

Cho nên sắc thắm nhạt nhòa

Cánh bay tơi tả, tàn hoa đầy trời


Trời buồn mới đổ mưa rơi

Ta dầm mưa ướt hết người lang thang

Đi quanh khắp nẻo Sài Gòn

Chỉ mong nhìn thấy người trong tim mình


Duy Sac

PHƯỢNG HỒNG SỐ 14

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 14

Phượng Hồng rụng ở bờ sông

Con ve buồn bã trải lòng tiếc thương

Hoa tàn phơi khắp lề đường

Mùa hè thổn thức rưng rưng mưa sầu


Học sinh túm tụm vào nhau

Luyến lưu giã biệt tình đầu mộng mơ

Thuyền trôi trên sóng lững lờ

Lục bình trôi mãi bơ vơ phận bèo


Phượng tàn hết một thời yêu

Đôi ta từng ước mơ nhiều tương lai

Năm xưa cũng bến sông này

Em còn có nhớ không hay quên rồi


Dòng đời bươn trải ngược xuôi

Bao mùa hè đến anh ngồi tại đây

Nhìn theo con nước vơi đầy

Nhớ em mà nước mắt rơi ngẹn ngào


Em giờ phiêu dạt ở đâu

Có còn nhớ mối tình đầu đôi ta

Hay tình kia đã nhạt nhòa

Người sang bến mới quên ta mất rồi


Tình như ảo ảnh xa xôi

Ta càng cố níu thì đời càng đau

Nhưng bao ký ức trong đầu

Đêm đêm chúng lại ở đâu hiện về


Dư âm dằn vặt cơn mê

Người xưa cảnh cũ hiện về giấc mơ

Khiến cho tâm trạng não nề

U mê tình vẫn tương tư một người


Hè này buồn quá Phượng ơi

Chắc mi ngán ngẩm tình đời giống ta

Cho nên sắc thắm nhạt nhòa

Cánh bay tơi tả, tàn hoa đầy trời


Trời buồn mới đổ mưa rơi

Ta dầm mưa ướt hết người lang thang

Đi quanh khắp nẻo Sài Gòn

Chỉ mong nhìn thấy người trong tim mình


Duy Sac

KHÔNG BIẾT ĐI ĐÂU

 KHÔNG BIẾT ĐI ĐÂU

Duy Sắc

Già rồi không biết đi đâu

Chẳng nơi nào có trong đầu để đi

Mà đi cũng để làm gì

Ở nhà uống rượu có khi lại lành


Đi nhiều cho mệt đôi chân

Tốn tiền mà chắc có làm vui thêm

Riết rồi chỉ thích an nhàn

Không mong vất vả tấm thân chút nào


Già rồi, gối mỏi, lưng đau

Nên mình chỉ muốn cho đầu thảnh thơi

Không còn hứng thú chơi bời

Cơm no ba bữa xong xuôi đánh cờ


Chiều chiều gặp gỡ bạn thơ

Tào lao thiên địa chuyền về thế gian

Nói cho xả hết nỗi niềm

Để cho giấc ngủ ban đêm nhẹ nhàng


NDS

KHÔNG BIẾT ĐI ĐÂU

 KHÔNG BIẾT ĐI ĐÂU

Duy Sắc

Già rồi không biết đi đâu

Chẳng nơi nào có trong đầu để đi

Mà đi cũng để làm gì

Ở nhà uống rượu có khi lại lành


Đi nhiều cho mệt đôi chân

Tốn tiền mà chắc có làm vui thêm

Riết rồi chỉ thích an nhàn

Không mong vất vả tấm thân chút nào


Già rồi, gối mỏi, lưng đau

Nên mình chỉ muốn cho đầu thảnh thơi

Không còn hứng thú chơi bời

Cơm no ba bữa xong xuôi đánh cờ


Chiều chiều gặp gỡ bạn thơ

Tào lao thiên địa chuyền về thế gian

Nói cho xả hết nỗi niềm

Để cho giấc ngủ ban đêm nhẹ nhàng


NDS

ĐÊM TỌA THIỀN

 ĐÊM TỌA THIỀN

Duy Sắc

Mỗi đêm ta lại ngồi thiền

Xuất hồn đến một cõi tiên lạ kỳ

Trong mơ ta cứ bước đi

Lang thang chẳng biết có gì xung quanh


Lắng nghe trong cõi vô hình

Hòa mình cùng những vong linh luân hồi

Họ đang vô định nổi trôi

Mong tìm định nghiệp một nơi trở về


Mỗi giây vừa mới qua đi

Có hàng tỷ tỷ chu kỳ tái sinh

Rồi đây cũng đến lượt mình

Lại tìm một kiếp tái sinh sau này


Loài người, muông, thú, cỏ, cây

Đều trong vòng xoáy luân hồi như nhau

Tùy theo phước ít, phước nhiều

Mà ta sẽ được đến đâu, cõi nào


Đều do nghiệp lực hút nhau

Nhân duyên ta sẽ khởi đầu ra sao

Ta là con của ai nào

Nghiệp kia xui khiến đến nhau tự tìm


Ta đều là những vong linh

Đời đời kiếp kiếp đổi mình thay da

Xác thân như một cái nhà

Đến ngày đến tháng là ta sẽ rời


Hồng trần không phải dạo chơi

Đó là một chốn luân hồi chúng sinh

Đến đây ta trả nghiệp mình

Trả xong hết nghiệp xong mình lại đi


Không gian tỷ tỷ thiên hà

Muôn muôn tỷ kiếp đã qua lâu rồi

Niết Bàn ai đã đến nơi

Làm sao biết được cõi trời ở đâu


Người ta chỉ nói mơ hồ

Rằng là thế nọ rằng là thế kia

Người nghe đáu có biết gì

Tin người do bởi u mê trong đầu


Cõi tiên cũng có gì đâu

Chẳng qua vụ trụ một bầu không gian

Hằng hà sa số linh hồn

Xếp hàng đứng đợi gọi tên luân hồi


Đều do vũ trụ quyết thôi

Bởi vì vũ trụ là loài đầu tiên

Là người tạo hóa dựng hình

Làm ra thế giới lung linh như vầy


NDS

ĐÊM TỌA THIỀN

 ĐÊM TỌA THIỀN

Duy Sắc

Mỗi đêm ta lại ngồi thiền

Xuất hồn đến một cõi tiên lạ kỳ

Trong mơ ta cứ bước đi

Lang thang chẳng biết có gì xung quanh


Lắng nghe trong cõi vô hình

Hòa mình cùng những vong linh luân hồi

Họ đang vô định nổi trôi

Mong tìm định nghiệp một nơi trở về


Mỗi giây vừa mới qua đi

Có hàng tỷ tỷ chu kỳ tái sinh

Rồi đây cũng đến lượt mình

Lại tìm một kiếp tái sinh sau này


Loài người, muông, thú, cỏ, cây

Đều trong vòng xoáy luân hồi như nhau

Tùy theo phước ít, phước nhiều

Mà ta sẽ được đến đâu, cõi nào


Đều do nghiệp lực hút nhau

Nhân duyên ta sẽ khởi đầu ra sao

Ta là con của ai nào

Nghiệp kia xui khiến đến nhau tự tìm


Ta đều là những vong linh

Đời đời kiếp kiếp đổi mình thay da

Xác thân như một cái nhà

Đến ngày đến tháng là ta sẽ rời


Hồng trần không phải dạo chơi

Đó là một chốn luân hồi chúng sinh

Đến đây ta trả nghiệp mình

Trả xong hết nghiệp xong mình lại đi


Không gian tỷ tỷ thiên hà

Muôn muôn tỷ kiếp đã qua lâu rồi

Niết Bàn ai đã đến nơi

Làm sao biết được cõi trời ở đâu


Người ta chỉ nói mơ hồ

Rằng là thế nọ rằng là thế kia

Người nghe đáu có biết gì

Tin người do bởi u mê trong đầu


Cõi tiên cũng có gì đâu

Chẳng qua vụ trụ một bầu không gian

Hằng hà sa số linh hồn

Xếp hàng đứng đợi gọi tên luân hồi


Đều do vũ trụ quyết thôi

Bởi vì vũ trụ là loài đầu tiên

Là người tạo hóa dựng hình

Làm ra thế giới lung linh như vầy


NDS

TRÊN CÕI MẠNG

 TRÊN CÕI MẠNG

Duy Sac

Mỗi ngày trên cõi mạng

Lại có dòng tin buồn

Từ một người xa lạ

Hiện lên trên bảng tin


Mỗi ngày trên cõi mạng

Người ta lại chửi nhau

Về một điều gì đó

Hết lòng bóc phốt nhau


Cõi mạng tưởng như ảo

Nhưng nó thật rành rành

Bởi mỗi dòng cảm xúc

Là tâm trạng của người


Cõi mạng không hề ảo

Vì đều có người đăng

Dù người không ra mặt

Nhưng nó thật là người


Những gì trên cõi mạng

Là bao kiếp nhân sinh

Là muôn vàn hoàn cảnh

Là đấu đá tranh giành


Đời đều trên cõi mạng

Nào có khác gì đâu

Chỉ cần mình tỉnh táo

Kết bạn khắp toàn cầu


NDS

TRÊN CÕI MẠNG

 TRÊN CÕI MẠNG

Duy Sac

Mỗi ngày trên cõi mạng

Lại có dòng tin buồn

Từ một người xa lạ

Hiện lên trên bảng tin


Mỗi ngày trên cõi mạng

Người ta lại chửi nhau

Về một điều gì đó

Hết lòng bóc phốt nhau


Cõi mạng tưởng như ảo

Nhưng nó thật rành rành

Bởi mỗi dòng cảm xúc

Là tâm trạng của người


Cõi mạng không hề ảo

Vì đều có người đăng

Dù người không ra mặt

Nhưng nó thật là người


Những gì trên cõi mạng

Là bao kiếp nhân sinh

Là muôn vàn hoàn cảnh

Là đấu đá tranh giành


Đời đều trên cõi mạng

Nào có khác gì đâu

Chỉ cần mình tỉnh táo

Kết bạn khắp toàn cầu


NDS

ĐẤT LÀ VẠN CHỦ

 ĐẤT LÀ VẠN CHỦ

Duy Sac

Mỗi tầng di chỉ dưới chân

Đã từng tồn tại bao nền văn minh

Lớp nào là tổ tiên mình

Lớp nào là tổ tiên người khác ta


Đôi khi đào móng xây nhà

Ngay trên phần đất người ta lâu đời

Vong linh ở khắp mọi nơi

Họ còn lưu luyến một thời đã qua


Nơi ta đang gọi là nhà

Chắc là đất của người ta lâu rồi

Thời gian nước chảy hoa trôi

Đất mà thiếu vắng bóng người thành hoang


Triệu năm kiếp sống tuần hoàn

Đất là vạn chủ thay phiên nhau dùng

Địa cầu là mái nhà chung

Loài người cứ mãi không ngừng di cư


Thời gian sau sẽ phai nhòa

Đất ta đang ở chuyển qua cho người

Cháu con tứ tán muôn nơi

Lại sang đất mới mà người dời đi


Luân hồi như một chu kỳ

Chẳng ai biết được sau khi qua đời

Hôm nay bề thế cơ ngơi

Đời sau có được như đời của ta


Nên đâu cũng gọi là nhà

Chỉ cần phù hợp với ta được rồi

Đều do trời sắp xếp thôi

Kiếp người đều được an bài từ lâu.

ĐẤT LÀ VẠN CHỦ

 ĐẤT LÀ VẠN CHỦ

Duy Sac

Mỗi tầng di chỉ dưới chân

Đã từng tồn tại bao nền văn minh

Lớp nào là tổ tiên mình

Lớp nào là tổ tiên người khác ta


Đôi khi đào móng xây nhà

Ngay trên phần đất người ta lâu đời

Vong linh ở khắp mọi nơi

Họ còn lưu luyến một thời đã qua


Nơi ta đang gọi là nhà

Chắc là đất của người ta lâu rồi

Thời gian nước chảy hoa trôi

Đất mà thiếu vắng bóng người thành hoang


Triệu năm kiếp sống tuần hoàn

Đất là vạn chủ thay phiên nhau dùng

Địa cầu là mái nhà chung

Loài người cứ mãi không ngừng di cư


Thời gian sau sẽ phai nhòa

Đất ta đang ở chuyển qua cho người

Cháu con tứ tán muôn nơi

Lại sang đất mới mà người dời đi


Luân hồi như một chu kỳ

Chẳng ai biết được sau khi qua đời

Hôm nay bề thế cơ ngơi

Đời sau có được như đời của ta


Nên đâu cũng gọi là nhà

Chỉ cần phù hợp với ta được rồi

Đều do trời sắp xếp thôi

Kiếp người đều được an bài từ lâu.

AN

 AN 


Ta đi tìm một chữ An

Giữa dòng đời có muôn ngàn bất an

Ta mong qua những nhọc nhằn

Ta cầu buông bỏ được thăng trầm đời


Tâm an trong những cuộc vui

Tâm an cho mãi nụ cười hồn nhiên

Tâm an xả hết ưu phiền

Tâm an thu hút bình yên trở về


An vui trong những đam mê

An yên dù lắm ê chề đắng cay

An lòng sống tốt mỗi ngày

An bình trong giấc ngủ say đêm về


Bình an ai có dám chê

Bình an là phúc để mà ta mong

Bình an không có gì bằng

Bình an mong mãi bình an suốt đời


Duy Sac

AN

 AN 


Ta đi tìm một chữ An

Giữa dòng đời có muôn ngàn bất an

Ta mong qua những nhọc nhằn

Ta cầu buông bỏ được thăng trầm đời


Tâm an trong những cuộc vui

Tâm an cho mãi nụ cười hồn nhiên

Tâm an xả hết ưu phiền

Tâm an thu hút bình yên trở về


An vui trong những đam mê

An yên dù lắm ê chề đắng cay

An lòng sống tốt mỗi ngày

An bình trong giấc ngủ say đêm về


Bình an ai có dám chê

Bình an là phúc để mà ta mong

Bình an không có gì bằng

Bình an mong mãi bình an suốt đời


Duy Sac

HỒNG NHAN BẠC PHẬN

 HỒNG NHAN BẠC PHẬN

Hồng nhan bạc phận vì đâu

Bởi vì đẹp khiến kẻ cầu người mong

Ai ai cũng ước trong lòng

Cố sao chiếm được khách hồng nhan kia


Rồi người ghanh, ghét so bì

Họ tìm mọi cách để chê, để trù

Hồng nhan nên nghiệp xấu bu

Thành ra bạc phận cũng từ hồng nhan


Hồng nhan luôn bị ghen hờn

Đàn bà không thích hồng nhan hơn mình

Bề ngoài họ bảo rằng xinh

Bên trong họ lại rủa mình tàn phai


Lời rằng nhan sắc bề ngoài

Thời gian không thể đem mài mà ăn

Công, dung, ngôn, hạnh mới cần

Nên hồng nhan bị thế gian xem thường


Hồng nhan thường chuốc bi thương

Vây quanh phần lớn là phường Sở Khanh

Ai may gặp được duyên lành

Vào nhà quyền quý hiển vinh một đời


Hồng nhan bạc phận vì ai

Vì mình đẹp quá khiến người ta ghanh

Đẹp mà mọi thứ ghen hờn

Đó là ác nghiệp chứ đâu phúc gì.


Duy Sac

HỒNG NHAN BẠC PHẬN

 HỒNG NHAN BẠC PHẬN

Hồng nhan bạc phận vì đâu

Bởi vì đẹp khiến kẻ cầu người mong

Ai ai cũng ước trong lòng

Cố sao chiếm được khách hồng nhan kia


Rồi người ghanh, ghét so bì

Họ tìm mọi cách để chê, để trù

Hồng nhan nên nghiệp xấu bu

Thành ra bạc phận cũng từ hồng nhan


Hồng nhan luôn bị ghen hờn

Đàn bà không thích hồng nhan hơn mình

Bề ngoài họ bảo rằng xinh

Bên trong họ lại rủa mình tàn phai


Lời rằng nhan sắc bề ngoài

Thời gian không thể đem mài mà ăn

Công, dung, ngôn, hạnh mới cần

Nên hồng nhan bị thế gian xem thường


Hồng nhan thường chuốc bi thương

Vây quanh phần lớn là phường Sở Khanh

Ai may gặp được duyên lành

Vào nhà quyền quý hiển vinh một đời


Hồng nhan bạc phận vì ai

Vì mình đẹp quá khiến người ta ghanh

Đẹp mà mọi thứ ghen hờn

Đó là ác nghiệp chứ đâu phúc gì.


Duy Sac

PHƯỢNG HỒNG TƯƠNG TƯ

 PHƯỢNG HỒNG TƯƠNG TƯ

Mùa hè Phượng lại tương tư

Mối tình thơ mộng đã từ rất lâu

Phượng than cùng tiếng ve sầu

Hoa tàn trong trận mưa ngâu dầm dề


Tình nào mà vẫn u mê

Để cho tâm trạng não nề tháng năm

Thiếu gì người ở dương trần

Tại sao lại mãi vấn vương một người


Người giờ đang ở bên ai

Họ đâu còn nhớ đến người năm xưa

Tội gì thấp thỏm đợi chờ

Tội gì hành hạ thân ta héo mòn


Phượng luôn gìn giữ màu son

Nhưng làm sao giữ khi lòng người thay

Tương tư dằn vặt lâu dài

Tự mình hủy hoại tương lai của mình


Lụy tình chi để người khinh

Chắc gì người có thật tình với ta

Nếu yêu thương thật đậm đà

Suốt đời chẳng có rời xa bao giờ


Phượng ơi ta tặng bài thơ

Tội thân mi quá sao khờ thế kia

Tình thôi chứ có là gì

Như ta thơ thẩn chẳng khi nào buồn


Duy Sac

PHƯỢNG HỒNG TƯƠNG TƯ

 PHƯỢNG HỒNG TƯƠNG TƯ

Mùa hè Phượng lại tương tư

Mối tình thơ mộng đã từ rất lâu

Phượng than cùng tiếng ve sầu

Hoa tàn trong trận mưa ngâu dầm dề


Tình nào mà vẫn u mê

Để cho tâm trạng não nề tháng năm

Thiếu gì người ở dương trần

Tại sao lại mãi vấn vương một người


Người giờ đang ở bên ai

Họ đâu còn nhớ đến người năm xưa

Tội gì thấp thỏm đợi chờ

Tội gì hành hạ thân ta héo mòn


Phượng luôn gìn giữ màu son

Nhưng làm sao giữ khi lòng người thay

Tương tư dằn vặt lâu dài

Tự mình hủy hoại tương lai của mình


Lụy tình chi để người khinh

Chắc gì người có thật tình với ta

Nếu yêu thương thật đậm đà

Suốt đời chẳng có rời xa bao giờ


Phượng ơi ta tặng bài thơ

Tội thân mi quá sao khờ thế kia

Tình thôi chứ có là gì

Như ta thơ thẩn chẳng khi nào buồn


Duy Sac

NGÀY GIẢI PHÓNG MIỀN NAM

 NGÀY GIẢI PHÓNG MIỀN NAM

Duy Sac 2006

Hai mươi năm đúng vừa tròn

Một dòng Bến Hải ngăn sông cách bờ

Toàn dân chung một giấc mơ

Quê hương nối lại đôi bờ Hiền Lương


Cũng do giặc Mỹ điên cuồng

Ngụy quân bán rẻ quê hương giống nòi

Cho nên máu chảy đầu rơi

Chiến tranh đã khiến triệu người đau thương


Dân ta anh dũng kiên cường

Quyết tám đánh Mỹ, mở đường Trường Sơn

Dẫu cho giặc Mỹ điên cuồng

Cũng không ngăn được đoàn quân anh hùng


Ngụy quyền tàn bạo vô luân

Không từ thủ đoạn, muôn phần ác gian

Vô lương tâm với đồng bào

Nhưng quỳ trước Mỹ để mong sang giàu


Ngụy cùng Mỹ với chư hầu

Quân hơn trăm vạn, vũ trang đầy mình

Khí tài bậc nhất văn minh

Tưởng chừng xóa sổ nước mình được ngay


Chiến tranh đằng đẵng kéo dài

Xóm làng tang tóc, xác người thành non

Bom rơi, đạn nổ kinh hoàng

Nhân dân thế giới hoang mang vô cùng


Nghĩ mình nước Việt cỏn con

Chắc là sẽ sớm nản lòng mà thôi

Vì hy sinh quá nhiều người

Sức nào chịu nổi bom rơi mỗi ngày


Quân dân cả nước chung tay

Đồng tâm hiệp lực tháng ngày gian nguy

Toàn dân kháng chiến trường kỳ

Đánh cho giặc Mỹ cút đi, Ngụy nhào


Nam Quan cho đến Cà Mau

Rực trời cờ đỏ sao vàng tung bay

Quân đi rầm rập đêm ngày

Miền nam nổi dậy khắp nơi đánh đồn


Tháng Tư non nước mùa xuân

Đoàn quân giải phóng rầm rầm tiến công

Sài Gòn quật khởi toàn dân

Ngụy quyền khủng hoảng, tinh thần hoang mang


Rợp trời cờ đỏ sao vàng

Những lời của Bác âm vang sơn hà

Từ nay độc lập hoan ca

Bắc nam thống nhất một nhà muôn năm.

NGÀY GIẢI PHÓNG MIỀN NAM

 NGÀY GIẢI PHÓNG MIỀN NAM

Duy Sac 2006

Hai mươi năm đúng vừa tròn

Một dòng Bến Hải ngăn sông cách bờ

Toàn dân chung một giấc mơ

Quê hương nối lại đôi bờ Hiền Lương


Cũng do giặc Mỹ điên cuồng

Ngụy quân bán rẻ quê hương giống nòi

Cho nên máu chảy đầu rơi

Chiến tranh đã khiến triệu người đau thương


Dân ta anh dũng kiên cường

Quyết tám đánh Mỹ, mở đường Trường Sơn

Dẫu cho giặc Mỹ điên cuồng

Cũng không ngăn được đoàn quân anh hùng


Ngụy quyền tàn bạo vô luân

Không từ thủ đoạn, muôn phần ác gian

Vô lương tâm với đồng bào

Nhưng quỳ trước Mỹ để mong sang giàu


Ngụy cùng Mỹ với chư hầu

Quân hơn trăm vạn, vũ trang đầy mình

Khí tài bậc nhất văn minh

Tưởng chừng xóa sổ nước mình được ngay


Chiến tranh đằng đẵng kéo dài

Xóm làng tang tóc, xác người thành non

Bom rơi, đạn nổ kinh hoàng

Nhân dân thế giới hoang mang vô cùng


Nghĩ mình nước Việt cỏn con

Chắc là sẽ sớm nản lòng mà thôi

Vì hy sinh quá nhiều người

Sức nào chịu nổi bom rơi mỗi ngày


Quân dân cả nước chung tay

Đồng tâm hiệp lực tháng ngày gian nguy

Toàn dân kháng chiến trường kỳ

Đánh cho giặc Mỹ cút đi, Ngụy nhào


Nam Quan cho đến Cà Mau

Rực trời cờ đỏ sao vàng tung bay

Quân đi rầm rập đêm ngày

Miền nam nổi dậy khắp nơi đánh đồn


Tháng Tư non nước mùa xuân

Đoàn quân giải phóng rầm rầm tiến công

Sài Gòn quật khởi toàn dân

Ngụy quyền khủng hoảng, tinh thần hoang mang


Rợp trời cờ đỏ sao vàng

Những lời của Bác âm vang sơn hà

Từ nay độc lập hoan ca

Bắc nam thống nhất một nhà muôn năm.

THẤY SANG LÀ ĐẾN

 THẤY SANG LÀ ĐẾN

Duy Sac

Thấy người sang bắt quàng làm họ

Nhưng người sang thì họ lại khôn

Lợi nào chẳng phải lợi ngon

Người sang bỏ tép bắt con tôm về


Mơ giàu sang nên đời phải lụy

Chầu đêm ngày để chực thời cơ

Quên luôn đạo lý xưa giờ

Ăn cháo đá bát để ta đổi đời


Cái số khổ đi đâu cũng khổ

Càng cố bươi, cái khổ chất chồng

Biết khổ để sống thong dong

Tự nhiên ra thấy trong lòng thảnh thơi


Mệnh là vốn do trời định sẵn

Đua đòi chi cho cực tấm thân

Tuổi già đến phút lìa trần

Đừng ôm cục nợ vào thân được rồi.

THẤY SANG LÀ ĐẾN

 THẤY SANG LÀ ĐẾN

Duy Sac

Thấy người sang bắt quàng làm họ

Nhưng người sang thì họ lại khôn

Lợi nào chẳng phải lợi ngon

Người sang bỏ tép bắt con tôm về


Mơ giàu sang nên đời phải lụy

Chầu đêm ngày để chực thời cơ

Quên luôn đạo lý xưa giờ

Ăn cháo đá bát để ta đổi đời


Cái số khổ đi đâu cũng khổ

Càng cố bươi, cái khổ chất chồng

Biết khổ để sống thong dong

Tự nhiên ra thấy trong lòng thảnh thơi


Mệnh là vốn do trời định sẵn

Đua đòi chi cho cực tấm thân

Tuổi già đến phút lìa trần

Đừng ôm cục nợ vào thân được rồi.

TRỜI CHO TRÒ CHƠI

 TRỜI CHO TRÒ CHƠI

Duy Sac

Chẳng biết đâu mà lần

Cuộc đời này khó đoán

Hơn thua nhau làm gì

Để chất chồng ân oán


Có gì mà buồn chán

Có gì gọi là vui

Đời vốn dĩ thế rồi

Trời sinh rồi trời diệt


Con người như con kiến

Xây tổ xong tìm mồi

Kẻ xây người khác đập

Kẻ cướp của người làm


Cắn nhau vì miếng ăn

Thù nhau vì danh tiếng

Thành ra người ti tiện

Nên có nhiều câu chuyện


Khóc, cười khắp nhân gian

Chung quy là lòng tham

Hám danh và hám lợi

Chỉ bấy nhiêu đó thôi


Nên hãy cứ tin trời

Trời cho là trò chơi

TRỜI CHO TRÒ CHƠI

 TRỜI CHO TRÒ CHƠI

Duy Sac

Chẳng biết đâu mà lần

Cuộc đời này khó đoán

Hơn thua nhau làm gì

Để chất chồng ân oán


Có gì mà buồn chán

Có gì gọi là vui

Đời vốn dĩ thế rồi

Trời sinh rồi trời diệt


Con người như con kiến

Xây tổ xong tìm mồi

Kẻ xây người khác đập

Kẻ cướp của người làm


Cắn nhau vì miếng ăn

Thù nhau vì danh tiếng

Thành ra người ti tiện

Nên có nhiều câu chuyện


Khóc, cười khắp nhân gian

Chung quy là lòng tham

Hám danh và hám lợi

Chỉ bấy nhiêu đó thôi


Nên hãy cứ tin trời

Trời cho là trò chơi

KHUYẾT

 KHUYẾT

Duy Sac

Đạo Trời luôn khuyết không đầy

Nên người chẳng thể nói hay, nói tài

Có nay thì biết hôm nay

Không nên tính trước chuyện ngày hôm sau


Giàu thì vui với cảnh giàu

Nếu nghèo cũng chẳng khổ đau làm gì

Trời cho, trời lại lấy đi

Chẳng ai có được những gì mình mong


Chữ tình nên giữ trong lòng

Bởi tình là cái mà con người cần

Hư danh, tài lộc ngoài thân

Chẳng phải là cái bản thân mong cầu


Ta thương nhau mới khổ đau

Ta đau mới biết thương nhau thật lòng

Hỏi rằng tình có còn không

Anh biết nó vẫn còn trong đời mình


Ta thương nên mới có tình

Có tình ta mới biết mình thương ai

Ta thương ta mới đắng cay

Đắng cay mới rõ kiếp này có nhau


Nay khuyết rồi sẽ đầy sau

Nay đầy, mai khuyết cũng đâu lạ gì

Đời ai trọn vẹn mấy khi

Bình an là chẳng có gì thể hơn

KHUYẾT

 KHUYẾT

Duy Sac

Đạo Trời luôn khuyết không đầy

Nên người chẳng thể nói hay, nói tài

Có nay thì biết hôm nay

Không nên tính trước chuyện ngày hôm sau


Giàu thì vui với cảnh giàu

Nếu nghèo cũng chẳng khổ đau làm gì

Trời cho, trời lại lấy đi

Chẳng ai có được những gì mình mong


Chữ tình nên giữ trong lòng

Bởi tình là cái mà con người cần

Hư danh, tài lộc ngoài thân

Chẳng phải là cái bản thân mong cầu


Ta thương nhau mới khổ đau

Ta đau mới biết thương nhau thật lòng

Hỏi rằng tình có còn không

Anh biết nó vẫn còn trong đời mình


Ta thương nên mới có tình

Có tình ta mới biết mình thương ai

Ta thương ta mới đắng cay

Đắng cay mới rõ kiếp này có nhau


Nay khuyết rồi sẽ đầy sau

Nay đầy, mai khuyết cũng đâu lạ gì

Đời ai trọn vẹn mấy khi

Bình an là chẳng có gì thể hơn

AN PHẬN BÌNH YÊN

 

Khi ta hiểu Đạo Trời

Và hiểu rõ lòng người

Cuộc đời luôn bình thản

Mặc cho nó cứ trôi


Vui cũng giống như buồn

Chẳng qua là cảm xúc

Nó có rồi lại hết

Không gì để bận tâm


Ân, oán hay tình nghĩa

Đều là nghiệp trả vay

Muốn cũng không có được

Nếu có khó khước từ


Đạo Trời luôn như vậy

Mỗi người có số phần

Ta không can thiệp được

Nhân quả của người ta


Mà dù có thế nào

Con người đều sẽ chết

Sống lâu hay sống ngắn

Lá số đã định rồi


Nếu ta muốn thay đời

Cải đi phần số mệnh

Chắc là ta phải đổi

Bằng thứ khác lớn hơn


Nên cứ sống nhẹ nhàng

Gì đến rồi cũng đến

Ta dù khôn đến mấy

Cũng không thể qua trời


AN PHẬN BÌNH YÊN

Duy Sac

AN PHẬN BÌNH YÊN

 

Khi ta hiểu Đạo Trời

Và hiểu rõ lòng người

Cuộc đời luôn bình thản

Mặc cho nó cứ trôi


Vui cũng giống như buồn

Chẳng qua là cảm xúc

Nó có rồi lại hết

Không gì để bận tâm


Ân, oán hay tình nghĩa

Đều là nghiệp trả vay

Muốn cũng không có được

Nếu có khó khước từ


Đạo Trời luôn như vậy

Mỗi người có số phần

Ta không can thiệp được

Nhân quả của người ta


Mà dù có thế nào

Con người đều sẽ chết

Sống lâu hay sống ngắn

Lá số đã định rồi


Nếu ta muốn thay đời

Cải đi phần số mệnh

Chắc là ta phải đổi

Bằng thứ khác lớn hơn


Nên cứ sống nhẹ nhàng

Gì đến rồi cũng đến

Ta dù khôn đến mấy

Cũng không thể qua trời


AN PHẬN BÌNH YÊN

Duy Sac

NHỚ EM

 NHỚ EM 

Duy Sac

Em ơi, thôi hãy đi về

Quê mình cũng có nhiều bề yên vui

Mùa xuân nắng ấm mọi nơi

Cánh cò, cánh én vui chơi hòa bình,


Xóm làng thắm đượm ân tình

Mẹ già bên cửa đợi hình bóng con

Bánh chưng, bánh téc thơm ngon

Dưa hành, thịt mỡ, rượu ngon đang chờ


Em đi xa xứ mịt mờ

Quê người đất khách vật vờ tha hương

Núi rừng , làng bản nhớ thương

Con sông, dòng suối, con đường ngóng trông


Đồng bào ta vốn một dòng

Cớ sao mình lại hai lòng cách xa

Ngày nao chung một quả cà

Mắm tôm một bát, cả nhà chấm chung


Ngày nào chung một cánh đồng

Chị em cùng gặt, cùng đong thóc vàng

Em giờ đất khách lang thang

Nhớ em anh thấy hai hàng lệ rơi


SAC2003

NHỚ EM

 NHỚ EM 

Duy Sac

Em ơi, thôi hãy đi về

Quê mình cũng có nhiều bề yên vui

Mùa xuân nắng ấm mọi nơi

Cánh cò, cánh én vui chơi hòa bình,


Xóm làng thắm đượm ân tình

Mẹ già bên cửa đợi hình bóng con

Bánh chưng, bánh téc thơm ngon

Dưa hành, thịt mỡ, rượu ngon đang chờ


Em đi xa xứ mịt mờ

Quê người đất khách vật vờ tha hương

Núi rừng , làng bản nhớ thương

Con sông, dòng suối, con đường ngóng trông


Đồng bào ta vốn một dòng

Cớ sao mình lại hai lòng cách xa

Ngày nao chung một quả cà

Mắm tôm một bát, cả nhà chấm chung


Ngày nào chung một cánh đồng

Chị em cùng gặt, cùng đong thóc vàng

Em giờ đất khách lang thang

Nhớ em anh thấy hai hàng lệ rơi


SAC2003

SAU CƠN ĐẠI DỊCH

 SAU CƠN ĐẠI DỊCH

Duy Sac

Năm nay cuộc sống khó khăn

Bởi vì dịch bệnh hoành hành khắp nơi

Việc làm chẳng thấy tăm hơi

Giá cả các loại cao vời cứ tăng

Lúc này giai đoạn khó khăn

Khoai lang, sắn luộc cứ ăn dài dài

Mì tôm mỗi sáng đều nhai

Cà phê ít lại, thuốc dần bớt đi

Rượu giờ cũng chỉ vài ly

Bia sao uống nổi bởi vì quá sang

Bạn bè né mặt giữa đàng

Yêu đương cũng gác tạm sang năm này

Xem như tình lỡ xa bay

Để sang năm mới tìm ai yêu bù

Thế thôi, đành vậy sao giờ

Tiền khô cháy túi biết mơ thế nào

Muốn tìm cái mỏ để đào

Nhưng già,  thịt nhão,  xấu trai đi nhiều

Mơ hoài chẳng được bao nhiêu

Kệ trời cho hưởng bao nhiêu cũng vừa.

SAU CƠN ĐẠI DỊCH

 SAU CƠN ĐẠI DỊCH

Duy Sac

Năm nay cuộc sống khó khăn

Bởi vì dịch bệnh hoành hành khắp nơi

Việc làm chẳng thấy tăm hơi

Giá cả các loại cao vời cứ tăng

Lúc này giai đoạn khó khăn

Khoai lang, sắn luộc cứ ăn dài dài

Mì tôm mỗi sáng đều nhai

Cà phê ít lại, thuốc dần bớt đi

Rượu giờ cũng chỉ vài ly

Bia sao uống nổi bởi vì quá sang

Bạn bè né mặt giữa đàng

Yêu đương cũng gác tạm sang năm này

Xem như tình lỡ xa bay

Để sang năm mới tìm ai yêu bù

Thế thôi, đành vậy sao giờ

Tiền khô cháy túi biết mơ thế nào

Muốn tìm cái mỏ để đào

Nhưng già,  thịt nhão,  xấu trai đi nhiều

Mơ hoài chẳng được bao nhiêu

Kệ trời cho hưởng bao nhiêu cũng vừa.