Trang

Thứ Hai, 13 tháng 10, 2025

NHÀ THƠ Ở CẠNH NHÀ THỜ

 Bài thơ này la một một bản tóm tắt của Truyện Ngắn " Chuông Nhà Thờ" của tác giả là nhà thơ Duy Sắc. Truyện Thơ Chuông Nhà Thờ có độ dài trên 2000 dòng lục bát. Câu chuyện kể về mối tình của một  nhà thơ và cô gái tên là My. Mối tình đẹp nhưng dang dở, cô My đi lấy chồng vì nghe lời ba mẹ, nhà thơ buồn vì thất tình nên đã trở nên bi lụy, từ đó dẫn đến tâm bệnh và qua đời khi tuổi còn trẻ, lúc anh qua đời đã được nhà thờ lo cho hậu sự, cô My đã đi tu sau khi nhà thơ qua đời.

Nguyên tác do nhà thơ Duy Sắc viết vào năm 2018, dựa trên hai câu thơ :

"Nhà thơ ở cạnh nhà thờ

Nhà thơ tắt thở nhà thờ đổ chuông"

của tác giả Khuyết Danh


"Nhà thơ ở cạnh nhà thờ"
Nhà thơ hay ghé nhà thờ nghe chuông
Nhà thơ thích nắng chiều buông
Nhà thơ rất thích tiếng chuông nhà thờ
Nhà thơ thường thích làm thơ
Nhà thờ thường có những giờ đọc kinh
Xóm đạo có lắm cô xinh
Nhà thơ thường cứ đứng rình người ta
Hết giờ buổi giảng đức Cha
Nhà thơ lại ló mặt ra để nhìn
Nhìn xong lại đứng làm thinh
Chẳng hề dám đến tỏ tình một câu
Nhớ người ta đến u sầu
Nhớ người ta đến trong đầu lơ mơ
Nhà thơ lại cố làm thơ
Làm thơ xong lại đứng chờ người ta
Đi vào xong lại đi ra
Đi lui đi tới rồi ra nhà thờ
Mỗi ngày cứ thật đúng giờ
Nhà thơ cứ đến nhà thờ nghe kinh
Nghe kinh xong lại đứng rình
Đứng rình xong lại nghe kinh mỗi ngày
Người ta chẳng có hề hay
Nhà thơ cứ đứng mỗi ngày nhìn theo
Chỉ nhìn không có đi theo
Thơ viết một đống xong treo đầy phòng
Nhà thơ đi lại lòng vòng
Lần này tự nhủ quyết lòng đi theo
Buổi kinh hôm đó vắng teo
Nhà thơ chờ để cố theo một lần
Nhà thơ đi đảo quanh sân
Hớt hải tinh thần tìm kiếm người ta
Nóng lòng vào hỏi đức Cha
Đức Cha mới nói cô ta đi rồi
Lấy chồng ở chỗ xa xôi
Mọi việc xong rồi ván đã đóng đinh
Nhà thơ buồn bởi thất tình
Tự làm khổ mình uống rượu cho say
Thế là cứ mãi xỉn say
Ngày lại qua ngày bệnh vướng vào thân
Nhà thơ tàn tạ tấm thân
Sa sút tinh thần, dáng vẻ lơ ngơ
Nhà thơ đốt hết bài thơ
"Nhà thơ tắt thở, nhà thờ đổ chuông"




Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2025

BÀI THƠ SAY QUÁ

 SAY QUÁ

Hoa Phượng Đỏ 2019
*****
Say quá rồi, rượu làm say quá
Nồng độ cồn trong máu tăng cao
Say rồi đi ngủ xem sao
Vì khi ta ngủ thế nào cũng mơ
Trong giấc mơ em về tâm sự
Câu yêu thương thắm thiết ngọt ngào
Em ban tặng những khát khao
Chắc là phải vậy chứ sao bây giờ
Rượu tuy cay nhưng mình đâu ngán
Cái cay tình mới đắng tâm can
Rượu vào nước mắt lại tràn
Đến khi tỉnh rượu thì tan nát hồn
Ta say rượu hay say gì vậy
Mà giờ đây tâm trạng cứ bay
Phải chăng đời khiến ta say
Hay ta uống rượu để say quên đời
Rượu với đời cay nồng chua chát
Để ta say bi đát lê thê
Say trong dằn vặt u mê
Say trong buồn bã ê chề vì đâu
Ôi đời có nào đâu như rượu
Nhưng rượu kia cay lại giống đời
Rượu kia rồi sẽ bay hơi
Ta lại đối diện với đời vẫn cay.



BÀI THƠ THƠ TÌNH HOA PHƯỢNG ĐỎ SỐ 5

 THƠ TÌNH HOA PHƯỢNG ĐỎ(5)

Nguyễn Duy Sắc 2008
*****
Cũng bởi vì nàng gợi ý thơ
Để mình tìm lại những giấc mơ
Thế nên ta đã yêu người ấy
Thơ thẩn miên man đến tận giờ
Giờ nàng không biết chốn nào đây
Ta cứ bềnh bồng với gió mây
Thơ viết vẫn còn nhiều dang dở
Nhớ em nên thể xác hao gầy
Ta buồn tâm trí cứ ngẩn ngơ
Biết chẳng có ai sẽ đợi chờ
Nàng tuy chỉ đến trong giấc mộng
Thế nhưng mộng ấy lại thành thơ
Nhiều đêm ta ngắm giữa hư không
Vũ trụ bao la thật mênh mông
Mắt tìm cho được ngôi sao sáng
Ví thử tên em để thoả lòng
Tình mình không thể gọi dở dang
Vì bởi chúng ta vẫn ngỡ ngàng
Chưa kịp trao nhau câu ước nguyện
Thình lình xa cách thật bẽ bàng
Nàng thật nhưng sao giống hão huyền
Nợ thì không thể chắc là duyên
Một tấm chân tình đầy giản dị
Ta say người bởi nét trinh nguyên
Cũng bởi vì nàng đã bỏ đi
Nên ta cảm nhận chẳng còn gì
Tự kỷ thất tình ôm dĩ vãng
Thơ đến mỗi đêm rất diệu kỳ
Cảm ơn trời ban chuyện trái ngang
Vạn người ta đã gặp được nàng
Một kẻ ngu ngơ cơn bí lối
Mộng thành thi sỹ giữa trần gian.



BÀI THƠ NGOE NGUẨY

 NGOE NGUẨY

Hoa Phượng Đỏ 2010
*****
Ngoe nguẩy tí cho để vui mà
Ngoằn ngoèo nhiều quá sẽ càng xa
Ngắn ngủi chốc thì mau chán lắm
Ngột ngạt chỉ làm mệt người ta
Ngu ngơ cố đậy những đường tà
Ngốc ngếch giả vờ dụ người ta
Ngỡ ngàng khi bị người phát hiện
Ngại ngùng chi nữa bở do ta
Ngổ ngáo ganh đua nữa chi mà
Ngấm ngầm tính toán chuyện xấu xa
Ngông ngênh ngỡ tưởng không ai biết
Ngoan ngoãn để người khỏi lánh xa
Ngán ngẩm làm chi chuyện ấy mà
Ngốc ngếch sao không nghĩ sớm ra
Ngẫm nghĩ cố ngồi mà suy xét
Ngang ngược nên đời lắm phong ba.



BÀI THƠ TÙ TÚNG

 TÙ TÚNG

Hoa Phượng Đỏ 2010
*****
Tù túng làm cho dạ hẹp hòi
Tán tận lương tâm cố đua đòi
Tả tơi thất bại giờ ngồi khóc
Tu tỉnh lại mình để thử coi
Tàn tạ cái thân bởi vĩnh vòi
Tan tác bao phen lại cố ngoi
Te tua hết thảy chưa bỏ cuộc
Tức tưởi đành ngồi tự mình soi
Tồi tệ thành ra chẳng rạch ròi
Tiêu tan cũng bởi thích loi choi
Tâm tư càng lúc càng rối rắm
Tiều tuỵ nên mang cái xác còi
Tê tái vì người chẳng mặn mòi
Tối tăm suy nghĩ tính nhỏ nhoi
Tu tỉnh để cho hồn trong sáng
Tiến tới chờ cơ hội hiếm hoi.



BÀI THƠ LẦM LẠC

 LẦM LẠC

Hoa Phượng Đỏ 2010
******
Lầm lạc sai đường biết trách ai
Lu loa bào chữa tỏ vẻ tài
Lếu láo làm như mình trong sáng
Lươn lẹo không chừa tật ba gai
Lầm lỳ cố chấp chẳng sửa sai
Lồng lộn tức điên những đêm dài
Loè loẹt để che đi cái xấu
Lạnh lùng trơ mặt chẳng sợ ai
Liều lĩnh thành ra càng nghĩ dại
Lấp liếm để người khỏi chê bai
Láu liên cái miệng hay bào chữa
Lộ liễu khoe khoang nổ inh tai
Lắm lời không biết nghe lẽ phải
Luồn lách đủ đường để sống dai
Lê la thế mãi không bến đỗ
Lở lói tâm hồn, huỷ tương lai.



BÀI THƠ BỪA BÃI

 BỪA BÃI

Hoa Phượng Đỏ 2010
******
Bừa bãi không màng đến cái chi
Bỏ bê mọi thứ chẳng biết gì
Bay bổng tâm hồn ngồi ra vẻ
Bướng bỉnh vẫn chưa sửa đổi đi
Bè bạn chê bai, mọi người khi
Buồn bã vì tình cảnh chia ly
Bậy bạ nghĩ toàn điều vớ vẩn
Bề bộn đa đoan vẫn cố lỳ
Bõ bèn nhặt nhạnh, tính cầu kỳ
Bẽ bàng hụt hẫng những sân si
Bồng bềnh cố mộng thêm tí nữa
Bưng bít sợ người biết tự ti
Bồng bột tỏ ra mình bất trị
Bọt bèo mà cứ ngỡ tinh vi
Bê bối nên không hề khá nổi
Bao biện càng thêm bị người đì.



BÀI THƠ ĐIÊN ĐẢO

 ĐIÊN ĐẢO

Hoa Phượng Đỏ 2010
*****
Đã đành đời nó bạc như vôi
Đấu đá chi thêm chỉ hoá tồi
Đảm đương không nổi nên từ bỏ
Đa đoan sẽ vướng lắm lôi thôi
Điềm đạm nghĩ suy, bỏ cái tôi
Đĩnh đạc tác phong, đức vun bồi
Đàng điếm càng nhiều càng lắm hoạ
Điên đảo cũng vì mấy nắm xôi
Đành đoạn cố tham nên nóng vội
Đau đầu toan tính giữ chỗ ngồi
Đắm đuối si mê đường danh lợi
Đích đến tưởng như nắm được rồi
Đớn đau thất bại, chưa thấy tội
Đùng đùng tức khí cãi nước đôi
Đâu được dễ dàng mơ với mộng
Định đoạt bở trời hết thảy thôi.



BÀI THƠ MIÊN MAN

 MIÊN MAN

Hoa Phượng Đỏ 2010
*****
Mộng mơ thế mãi chỉ khổ đời
Mê mải làm chi mấy thú chơi
Mù mờ không biết đâu lối rẽ
Mải miết than van trách tại trời
Mụ mị tinh thần nên hoạ tới
Miên man tính những chuyện xa vời
Mệt mỏi cả người chưa dừng lại
May mắn đâu mà đến cho xơi
Mong muốn thành công ai chẳng đợi
Mất mát không chi lấy đâu lời
Mỏi mòn bòn rút từ người khác
Mỡ màng đâu dễ có của rơi
Minh mẫn tâm tư sẽ sáng ngời
Mặn mà tình nghĩa bạn đến mời
Mênh mông cơ hội chờ phía trước
Mệt mỏi không còn chỉ thảnh thơi.



BÀI THƠ MỒ HÔI

 MỒ HÔI

Hoa Phượng Đỏ 2019
*****
Vất vả đường đời đẫm mồ hôi
Ta như loài thú mãi săn mồi
Bữa no bữa đói, mòn khớp gối
Những lúc cơ hàn cảnh đơn côi
Tình kia tìm đến chốc lại thôi
Ngẫm đời bạc bẽo khác gì vôi
Cố gắng tìm cho mình một lối
Chưa ra thành thử vẫn lôi thôi
Chẳng lẽ giờ ta khóc ỷ ôi
Bạn bè biết được lại trách tồi
Nam nhi hèn yếu là đáng tội
Nghĩ hoài sao khốn khổ thân tôi
Kiến thức ngày đêm cố trau dồi
Gắng mà kiếm chác ít nắm xôi
Hy vọng dần dần ra khỏi tối
Dù cho phải đổ lắm mồ hôi.



BÀI THƠ HỌA MƯA

 HỌA MƯA

Hoa Phượng Đỏ 2019
*****
Trưa hè buồn tẻ ta nhìn mưa
Lá bàng già cỗi bay lưa thưa
Nước bắn văng vào từng ô cửa
Mây đen ỳ ạch cứ trôi bừa
Đường phố rác đầy trôi đong đưa
Quán cóc khách buồn ngủ say sưa
Cà phê đắng quá thèm chi nữa
Thằng bé ăn mày chẳng ai ưa
Nhạc nhẽo chán chường cứ đẩy đưa
Khúc ca bi đát gợi xa xưa
Nhục vinh ngày ấy giờ mục rữa
Còn chi đâu nữa cứ dây dưa
Gió rên rỉ khiến nhớ tình xưa
Cái thuở đôi mình đứng trú mưa
Em còn có nhớ lời từng hứa
Giờ có mình anh ngắm mãi mưa.



BÀI THƠ BUỒN NẮNG

 BUỒN NẮNG

Hoa Phượng Đỏ 2019
*****
Nắng buồn nhưng nắng chẳng nói năng
Mệt người nên nghĩ mãi nhùng nhằng
Oi bức làm sao đời tay trằng
Mơ hoài những lúc bụng no căng
Cũng bởi miếng ăn ta lăng xăng
Gen tỵ, đua chen để cố giằng
Ngọt đâu chưa thấy toàn là đắng
Trách gì hay trách chính mình chăng
Suốt ngày đầu óc nghĩ nhố nhăng
Trông vào bè bạn quyết để bằng
Lầm lũi tự thân luôn phải gắng
Hy vọng tương lai thuận đường băng
Khổ cũng đành ngồi chịu cắn răng
Nhẫn nhục kiệm lời bớt hung hăng
Để người mang đến cơ hội tặng
Để hồn thanh thản mộng cung hằng.



BÀI THƠ THẸN THÙNG

 THẸN THÙNG

Hoa Phượng Đỏ 2019
*****
Em cười thật dễ gét
Tròn xoe núm đồng tiền
Hai gò má ửng đỏ
Chiếc răng khểnh nhe ra
Em cười không che miệng
Tiếng mỗi lúc một to
Giọng cứ nghe khành khạch
Tay vỗ đùi đen đét
Em không hề xét nét
Em không biết xung quanh
Em cười lăn cười lộn
Em cười sặc sụa luôn
Anh cứ nhìn em cười
Đôi mắt em hạnh phúc
Nụ cười em vô tư
Giọng cười em tình cảm
Em quay sang thấy anh
Em lấy tay che miệng
Mặt cúi nhìn thèn thẹn
Em bụm miệng lại cười
Anh hỏi sao em cười
Em nói em cười anh
Em trông anh mắc cười
Hai ta cùng phì cười
Hì hì hì vui ghê
Anh và em cười lớn
Anh nhìn mãi em cười
Tự nhiên tình yêu đến.



BÀI THƠ TỰA CỬA

 TỰA CỬA

Hoa Phượng Đỏ 2019
*****
Nhiều khi buồn
Anh hay tựa cửa
Có khi nào
Em đứng tựa cửa không
Cửa nhà anh
Sơn cũ sắp sửa bong
Anh đang định thay sơn
Nhưng tiền hết
Em có tiền
Anh mượn về sơn cửa
Vài ba năm
Anh sẽ trả lại cho
Chiều hôm nọ
Anh thấy em tựa cửa
Cửa nhà em
Nó rộng và rất cao
Anh biết mình chắc không thể bước vào
Nên
Anh mới mượn tiền sơn cửa
Anh hy vọng
Cửa nhà anh sẽ đẹp
Để em sang
Em đứng tựa mỗi chiều
Thế nhé em
Anh mượn rồi anh trả
Anh hứa là anh không có quỵt đâu
Em chịu không
Hay em lo anh khó
Không có tiền mà trả nợ cho em
Chắc là vậy
Em không xem tin nhắn
Anh hiểu mà
Anh tựa cửa nhà anh
Anh nhìn ra con phố nhỏ điêu tàn
Anh mơ có một người cùng tựa cửa.



BÀI THƠ DUYÊN CHĂNG

 DUYÊN CHĂNG

Hoa Phượng Đỏ 2019
*****
Em đến với anh phải chăng duyên nợ
Bởi thế cho nên anh ngẩn ngơ hoài
Anh đâu phải là một người khờ dại
Nhưng vì em anh đã dại đi nhiều
Anh nghĩ rằng nhân thế chẳng tình yêu
Nhưng gặp em anh lại yêu kỳ lạ
Có cái gì rất khó giải thích ra
Ta nhỏ bé trước bao la vũ trụ
Ngoài không gian có vạn vì tinh tú
Vì sao nào đang trú ngụ trong em
Anh cứ nhìn và dõi mắt vào đêm
Anh tìm thử liệu có em ở đó
Có người nói đời chỉ là quán trọ
Anh không tin và nghĩ họ hiểu lầm
Kiếp chúng sinh nó như mạch nước ngầm
Đi rồi đến cứ âm thầm mãi chảy
Đời thực nên ta mới biết đắng cay
Sống và chết vẫn từng ngày tiếp diễn
Ta chán sống nên nghĩ ra nhiều chuyện
Ta đổ thừa đời là bến vô thường
Dòng thời gian không như những con đường
Ta ngắn ngủi không tỏ tường được nó
Em và anh mình đang đi trên đó
Mình gặp nhau chắc hẳn có nhân duyên.
Em thường chê anh hay nghĩ luyên thuyên
Chuyện huyễn hoặc hão huyền nên mới khổ
Em đâu biết vì yêu em quá độ
Anh ngẩn ngơ thui thủi với ánh trăng.



BÀI THƠ ĐÈO HẢI VÂN

 ĐÈO HẢI VÂN

Hoa Phượng Đỏ 2002
*****
Tàu ỳ ạch trườn men sườn núi
Dốc quanh co uốn lượn lưng trời
Chênh vênh cạnh mép biển khơi
Mây sà như muốn xuống chơi cùng người
Trông xa xa thuyền câu nhỏ bé
Ô tô bò luồn lách dưới khe
Sóng ôm gềnh đá vỗ về
Chim rừng thánh thót kết bè hót vang
Đây chắc hẳn hùng Quan đệ nhất
Chốn yết hầu của xứ đàng trong
Huế xưa khó thủ dễ công
Hải Vân như bức thành đồng chở che
Đường cái quan một thời nguy hiểm
Ai đến đây khó biết ngày về
Bắc nam nay đã thông xe
Tuyến đường thống nhất nước ta nối liền
Hải Vân quan giữa trời sừng sững
Cha ông bao thế hệ qua đây
Mênh mông cương thổ hôm nay
Muôn năm nhớ dấu tích này không quên.



BÀI THƠ CÒN KHÔNG ?

 CÒN KHÔNG?

Thơ Duy Sắc 2019
*****
Còn không cái nghĩa tình
Trên dòng đời nhục, vinh
Bát cơm nào cũng sạn
Chén rượu nào phiêu linh
Oán ân dùng mua bán
Yêu đương chỉ than van
Nụ cười đâu hạnh phúc
Nước mắt đời chứa chan
Bến nào trong rồi đục
Cây cao cũng sẽ mục
Sông nước lớn lại ròng
Tâm hồn người vón cục
Thịnh, suy rồi diệt vong
Lịch sử mãi lòng vòng
Kiếp người cơn gió thoảng
Lợi danh nào để mong
Có gì để khoe khoang
Vài dĩ vãng huy hoàng
Hào nhoáng tia sáng nhỏ
Tắt lịm mấy hôn hoàng
Vay, trả diễn lắm trò
Phế tích còn ở đó
Gió mưa tàn phá hết
Than van mãi câu hò
Bon chen nhiều chỉ mệt
Khổ đau không lúc kết
Không còn tình đồng loại
Loài người rồi chấm hết.